
Giới Thiệu
Khi
thổ phỉ cướp
, ám vệ lẽ
bảo hộ
là Tiêu Vân Lan
biệt vô âm tín.
Suốt ba ngày ba đêm trong sào huyệt bọn phỉ,
nếm đủ
cực hình — roi vọt quất lên da thịt, nước lạnh dội thấu xương, đói khát giày vò —
mà vẫn liều ch//ết giữ trọn trong sạch.
Đến lúc
mang đầy thương tích trở về phủ Tướng quân,
mắt
hiện
một cảnh tượng khiến
lạnh buốt.
Ám vệ của
, Tiêu Vân Lan, đang ung dung tự tại
ghế thái sư, khoác triều phục Thái tử hoa quý. Trước mặt
là hàng hàng lớp lớp thị vệ giáp đen quỳ chỉnh tề.
“Thái tử điện hạ,
việc
lo xong.” Thị vệ
đầu ôm quyền bẩm báo, “Theo phân phó của
, đám đó
hành hạ đại tiểu thư họ Chúc đủ đường. Ngoại trừ bước cuối cùng, những thủ đoạn nên dùng đều
dùng hết.”
Tiêu Vân Lan hờ hững vuốt ve chiếc nhẫn ngọc
tay, môi mỏng khẽ mở: “Ừ.”
Chỉ một âm tiết đơn giản
,
khiến
như rơi xuống hầm băng.
Thái tử ư?
Tiêu Vân Lan… là Thái tử
?
Những thổ phỉ
… cũng là do
sắp đặt?
Ta nghiến chặt môi
, vị tanh của m//áu lan khắp khoang miệng. Móng tay cắm sâu
lòng bàn tay mà
hề cảm thấy đau.
Vì
?
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)