Nữ Tu Độc Ác: Chủ Nợ Đều Ở Trong Tu La Tràng Phản Diện

Nữ Tu Độc Ác: Chủ Nợ Đều Ở Trong Tu La Tràng Phản Diện

Tác giả: Lương Nhị Hào

Tiểu ThuyếtNgôn TìnhCổ ĐạiNữ CườngHESủngHuyền HuyễnTiên HiệpPhiêu LưuNgọtTrinh thám
Bạn chưa đánh giá
32Chương
4Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Ung Vọng Thư vốn là

ở Lam Tinh, nàng

Thiên Đạo triệu hồi đến tu tiên giới với sứ mệnh cứu thế. Suốt bao năm lao tâm khổ tứ, dốc cạn tâm huyết nhưng cuối cùng

phản bội, ôm hận mà thác.

Vừa trở về Lam Tinh

bao lâu, nàng

triệu hồi thêm một

nữa. Lần

thật đúng ý nàng,

chỉ để báo thù rửa hận, mà còn để lật tung cả cái tu tiên giới

lên! Thế nhưng, Ung Vọng Thư dần phát hiện

điều gì đó

!

Trên hành trình phá án, nàng tình cờ gặp vị Phật tử thanh cao, ôn nhu như ngọc, vốn là

cứ trêu là đỏ mặt.

Ung Vọng Thư định bụng dọa cho

chạy mất:

"Tiền bối,

lạnh quá, cho

mượn tay sưởi ấm chút

."

[Trong lòng

lạnh. Mấy đêm nay, cứ thế

mà ngủ

.]

Ung Vọng Thư: “?”

Trong một

thi đấu, nàng gặp

vị sư phụ mỹ nhân vốn sống ẩn dật và cực kỳ nghiêm khắc. Ung Vọng Thư

thèm thuồng, ai ngờ

ép chặt

gốc cây:

[Đồ nhi về

đường đến tìm

? Nào,

tiên để vi sư hôn một cái

.]

Ung Vọng Thư: “?”

Vì để kiếm linh thạch, Ung Vọng Thư cặm cụi

thuê phá án, nhưng

một sát thủ bám đuôi. Chỉ là, tên sát thủ

trông

quen mắt thế

?

[Tỷ tỷ

của

,

báo thù cho

! Người xem! Đây đều là đầu của bọn chúng! Ta tặng tất cả cho

,

thể ở

bên cạnh

?]

Ung Vọng Thư: “?”

Vị phu quân cũ từng là gia chủ thế gia giàu sang, dịu dàng chu đáo, ngày thường vẫn luôn giữ vẻ ôn hòa.

Ung Vọng Thư thầm mừng rỡ vì cuối cùng cũng

một

bình thường, thế nhưng ngay

đó nàng

khóa chặt trong lồng sắt:

[Hai

, nàng thấy rõ

chứ? Bọn chúng đều là lũ

xa như

, chỉ

mới cho nàng

tất cả những gì nàng

. Đeo xiềng xích

! Hãy ở

bên

mãi mãi!]

Ung Vọng Thư: “?”

Xong đời

,

tất cả đều biến thành phản diện hết thế

!

[Thôi thì thu nhận hết

, cùng

chinh phục thế giới thôi!]

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...