
Thâp niên 70: Xuyên Thư Thành Công- Vận Mệnh Của Tôi Không Phải Để Thua
Giới Thiệu
Kiếp
,
Kiều Vi
là một bệnh nhân nan y, qua đời trong sự cô độc. Khi mở mắt
, cô thấy
xuyên
một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành cô vợ cả "pháo hôi" của nam chính.
Nam chính
Nghiêm Lỗi
chỉ
ngoại hình
tuấn, vai rộng eo thon, đôi chân dài miên man trong bộ quân phục oai nghiêm, mà tương lai còn vô cùng xán lạn (
là gu của Kiều Vi).
Trong nguyên tác, "Kiều Vi" vì bỏ trốn theo trai mà nhận lấy cái kết bi thảm, chết nơi đất khách quê
, nhường chỗ cho nữ chính trọng sinh bước tới "ôm đùi" nam chính để hưởng vinh hoa phú quý.
Kiều Vi bây giờ
bia đỡ đạn. Từ một
sắp chết trở nên khỏe mạnh,
chồng cực phẩm,
con ngoan ngoãn, đại gia ở ngay trong nhà
, dại gì mà nhường cho kẻ khác?
Kiều Vi quyết định: Phải ôm thật chặt, nhất định
buông!
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Nghiêm Lỗi nhận
, từ
khi tìm
vợ về, cô dường như biến thành một
khác:
Dư luận xôn xao: "Vợ Đoàn trưởng Nghiêm suốt ngày mặc đồ vải thô quê mùa, đúng là chịu thương chịu khó, gian khổ giản dị."
Kiều Vi:
Vải sợi tự nhiên mặc mới sướng da, mấy loại vải sợi tổng hợp nhân tạo mau tránh xa
.
Dư luận xôn xao: "Nghe
gì
? Vợ Đoàn trưởng Nghiêm chủ động từ chối khu nhà tầng mới xây, dẫn đầu tiếp tục ở
khu gia đình cũ, nhường cơ hội lên lầu cho
khác. Nhìn giác ngộ tư tưởng của
kìa!"
Kiều Vi:
Cái khu nhà ống chật chội như cái hộp diêm
bằng ở trệt
sân vườn thoáng đãng, gần gũi thiên nhiên.
Dư luận xôn xao: "Trước đây chúng
hiểu lầm cô
. Nhìn xem họ hàng Đoàn trưởng đến thăm, cô
sắp xếp ngay
nhà khách, tiếp đãi theo tiêu chuẩn cao, hào phóng
bao."
Kiều Vi:
Họ hàng gì đó ở trong nhà phiền chết
, tống
nhà khách cho nhẹ nợ, rảnh rang tấm
.
Cuộc sống vợ chồng từ "tương kính như băng" (lạnh nhạt xa cách) chuyển sang "nhiệt tình như lửa".
Trước
chia phòng ngủ riêng, giờ cô mặc áo sơ mi trắng của
, đôi chân
thon
thẳng
ngay
mặt
.
Trước
sáng sớm chẳng thấy bóng dáng
, giờ
ngủ dậy là thấy đôi má cô ửng hồng vì
tập thể dục xong, đôi mắt sáng ngời, tràn đầy sức sống.
Trước
cô chê
ít chữ,
cho
đụng
sách quý của cô. Giờ cô chủ động đưa sách cho
: "Tuy là thế, nhưng em hy vọng
cũng
thể
một chút."
Người đàn ông lạnh lùng
: "Quần áo em giặt
nổi, để đó
."
Người đàn ông giọng điệu đầy vẻ ghét bỏ: "Chẳng
là
rửa bát
? Để đó
."
Người đàn ông chìa tay
: "Cầm lấy."
"Cái gì
?"
Anh
: "Tiền và tem phiếu. Tháng
nhờ
đổi thêm mấy phiếu vải, đủ cho em mua quần áo mới đấy."
Kiều Vi
tít mắt, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
Chỉ cần
biến thành vật hy sinh, những ngày tháng thập niên 60-70 của Kiều Vi trôi qua mỹ mãn vô cùng.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)