Gặp Nhau Là Duyên, Bên Nhau Là Phận

Gặp Nhau Là Duyên, Bên Nhau Là Phận

Tác giả: Chúc Anh

Ngôn TìnhCổ ĐạiNgượcTrả ThùHuyền HuyễnHư Cấu Kỳ Ảo
Bạn chưa đánh giá
9Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Ngày

,

Liên Trì ở Cửu Thiên,

một đóa sen ngàn năm

nhiễm bụi trần. Sen

hấp thụ linh khí trời đất, trải qua chín kiếp sương gió, cuối cùng hóa hình thành tiên.

Nàng tên Liên Tâm.

Liên Tâm

từng

hỉ nộ ái ố của nhân gian. Trong mắt nàng, thế gian chỉ là một bức tranh mờ ảo bên

mây trời. Cho đến một ngày, nàng

thấy tiếng chuông trần thế vang lên trong mộng, trong lòng bỗng sinh

một niệm tò mò.

Vậy là nàng hạ phàm du ngoạn.

Ở nhân gian, nàng gặp Thẩm Ngôn.

Chàng là con nhà thư hương, dáng

gầy, ánh mắt ôn nhu như nước đầu xuân. Không quyền thế,

võ công cao cường, chỉ

một trái tim lương thiện và một đời thanh bạch.

Liên Tâm trú mưa

hiên nhà

,

đưa cho nàng một chén

nóng.

Liên Tâm

thương nhẹ nơi cổ tay,

cẩn thận băng bó, bàn tay run run như sợ

đau nàng.

Từ đó, nàng ở

.

Nàng

đó là nhân duyên, chỉ

mỗi sáng

thấy Thẩm Ngôn

sách bên cửa sổ, tim sen trong lồng ngực nàng

nở rộ từng cánh.

Nàng yêu

một tình yêu thuần khiết đến mức quên mất

là tiên.

nhân gian nào dung

tiên duyên trọn vẹn.

Một đạo sĩ áo đen, tự xưng là trừ yêu vệ đạo, phát hiện khí tức bất phàm

Liên Tâm. Hắn

nàng mang theo thần châu bản mệnh – thứ kết tinh từ linh căn sen ngàn năm,

thể tăng tu vi, nghịch thiên cải mệnh.

Hắn

động

nàng.

Hắn bắt Thẩm Ngôn.

Khi Liên Tâm tìm đến đạo quán, nàng thấy Thẩm Ngôn

treo

pháp đài, máu thấm ướt bạch y. Hắn

thấy nàng, vẫn cố mỉm

.

“Đừng đến… đừng vì

…”

Tên đạo sĩ

lạnh:

“Giao

thần châu,

thả

.”

Liên Tâm quỳ xuống.

Một tiên tử

từng cúi đầu

thiên đạo, nay vì một phàm nhân mà tự tay móc thần châu

khỏi linh hồn

.

Đau đến mức trời đất chao đảo.

Nàng tin

.

khi thần châu rơi

tay đạo sĩ,

một kiếm xuyên tim Thẩm Ngôn.

Máu bắn lên mặt nàng.

Nụ

môi

còn

kịp tan, ánh mắt

vĩnh viễn khép

.

“Tiên thì

?”

“Yêu thì

?”

“Phàm nhân sinh

vốn chỉ là cỏ rác.”

Liên Tâm gào lên, tiếng

xé nát bầu trời nhân gian.

Nàng ôm thi thể Thẩm Ngôn, linh khí tan rã, tóc đen hóa trắng.

Sen trong tim nàng

còn thanh khiết, mà nhuốm máu và hận.

Nàng hiểu

một điều:

👉 Thiên đạo

từng công bằng.

👉 Thiện lương

từng là khiên chắn.

Từ ngày đó, thế gian truyền rằng:

Có một yêu nữ áo trắng, tóc bạc như sương

Mỗi khi đạo sĩ ác xuất hiện, máu sẽ chảy thành sông

Trên nơi

chết, luôn mọc lên một đóa huyết liên

Liên Tâm

còn là tiên.

Nàng cũng

yêu.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...