
Giới Thiệu
Thiên giới năm
mưa
nhỏ.
Không
mưa nước, mà là mưa ánh sáng. Từng hạt linh quang mỏng như tơ rơi từ tầng mây thứ chín, chạm
lan can bạch ngọc
tan biến như
từng tồn tại. Trên Vân Dao Cung, một tiểu tiên nữ
bó gối bên rìa điện, mái tóc đen dài xõa xuống nền ngọc lạnh lẽo.
Tên nàng là Linh Châu.
Một cái tên
nhỏ,
nhẹ, giống như chính sự tồn tại của nàng
Thiên giới
.
Linh Châu là tiểu tiên mới tu thành hình
tròn ba trăm năm. Ở Thiên giới, ba trăm năm chẳng khác nào một cái chớp mắt. Khi các thượng tiên
trải qua vạn kiếp hồng trần, nàng vẫn chỉ là một tiểu tiên nữ
giao trông coi hoa linh
Nam Thiên Uyển.
Công việc của nàng đơn giản đến mức nhàm chán:
tưới hoa, bắt sâu, gom sương sớm, và lắng
những câu chuyện mà hoa linh thì thầm mỗi đêm.
Nàng
pháp lực mạnh mẽ.
Không
phận hiển hách.
Càng
chống lưng.
Linh Châu
một thứ
“nguy hiểm” đối với Thiên giới — lòng trắc ẩn quá mức.
“Tiểu Linh Châu, ngươi
?”
Giọng
vang lên phía
khiến nàng giật
. Linh Châu vội lau nước mắt,
đầu
. Người
đó là Thanh Hành, một tiên quân phụ trách ghi chép mệnh cách.
Hắn thường xuyên lui tới Nam Thiên Uyển, bởi hoa linh nơi
gắn với
nhiều
mệnh phàm gian.
“Không…
.” Linh Châu cúi đầu, giọng nhỏ xíu.
Thanh Hành
nàng, ánh mắt
chút bất đắc dĩ.
“Ngươi
hoa kể chuyện?”
Linh Châu gật đầu.
Hoa linh
dối. Chúng kể về những sinh linh
trần gian:
chết đói trong loạn lạc, đứa trẻ
bỏ
bên đường, đôi phu thê
kịp già
âm dương cách biệt. Mỗi một mệnh cách đều đau như kim châm.
“Ngươi là tiên.” Thanh Hành nhắc nhở, giọng trầm xuống. “Tiên
nên để cảm xúc chi phối.”
Linh Châu siết chặt vạt áo, môi mím
.
“
… nếu
cảm nhận
nỗi đau của họ, vì
chúng
tu thành tiên?”
Câu hỏi
khiến Thanh Hành lặng im.
Trên Thiên giới, đó là một câu hỏi
nên tồn tại.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)