
Xuyên Không Thành Công Chúa Thất Sủng, Ta Chỉ Muốn Sống Yên Nhưng Cả Hoàng Cung Không Cho
Giới Thiệu
Lâm Tiểu Ngư thề với trời đất, nếu
kiếp
, cô tuyệt đối
ăn lẩu
xem phim xuyên
.
Bởi vì giây phút
đây, cô đang vô cùng nghiêm túc hoài nghi:
Mình chết
.
Hoặc
điên
.
Hoặc cái nồi lẩu hôm qua
vấn đề.
Trước mắt cô là một mảng màu đỏ chói lọi, đỏ đến mức khiến mắt đau nhức. Mùi hương lạ lẫm xộc thẳng
mũi –
mùi nước khử trùng bệnh viện, cũng chẳng
mùi căn phòng trọ quen thuộc, mà là mùi… trầm hương pha lẫn mùi vải vóc cổ xưa.
Cô chớp mắt một cái.
Trần nhà cao vút, chạm trổ hoa văn rồng phượng tinh xảo, rèm lụa buông rủ hai bên, gió nhẹ lay động, phát
tiếng sột soạt
…
hiện đại.
“……”
Tiểu Ngư nuốt nước bọt.
Cái
…
set
phim
nhỉ?
Cô
định nhúc nhích thì bỗng nhiên —
“Phịch!”
Một cảm giác đau nhói từ đầu gối truyền thẳng lên não, khiến cô hít mạnh một
lạnh.
“Á—!”
Tiếng kêu
bật
,
mắt
xuất hiện một đôi giày thêu hoa tinh xảo, phía
là vạt váy cung trang dài quét đất.
Một giọng
the thé, lạnh tanh vang lên:
“Thất công chúa, nô tài khuyên
nên quỳ cho đàng hoàng. Đây là mệnh lệnh của Hoàng hậu nương nương.”
Thất… công chúa?
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)