Đêm xuống, căn phòng chìm trong bóng tối mờ ảo. Tôi che mắt anh , chủ động hôn.

Lý Văn Kinh mồ hôi nhễ nhại, hơi thở nóng bỏng phả vào tai tôi : “Dạng Dạng… cho anh nhìn em…”

Tôi giữ c.h.ặ.t t.a.y anh : “Trả lời câu hỏi, anh thích em từ bao giờ?”

“Lâu lắm rồi .”

“Lâu là bao lâu?”

“Không nhớ rõ nữa, có lẽ là lần đầu tiên gặp mặt, có lẽ là… lần đầu tiên bị em mắng là ch.ó hoang…”

“Còn nữa, tại sao không cho em gặp người nhà anh ?”

Lý Văn Kinh ngửa cổ, hít một hơi thật sâu: “Em gái anh ? Không được .”

“Tại sao không được ?”

Anh im lặng một lúc, rồi nói : “Nó thích con gái.”

Nhân lúc tôi còn đang ngớ người , Lý Văn Kinh nhanh như chớp gỡ bịt mắt ra . Anh lúc nào cũng vậy , chẳng bao giờ chịu đi theo lẽ thường.

Chưa kịp hoàn hồn, tôi đã thấy mình bị anh bế xốc vào phòng ngủ.

“Dạng Dạng…” Giọng anh khàn khàn: “em mặc bộ này đẹp lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/sau-khi-mat-tri-nho-toi-nham-tuong-doi-thu-la-ban-trai-toi/chuong-11.html.]

Tôi tức điên lên: “Anh đúng là đồ…”

“Chó hoang.” Lý Văn Kinh nói nốt câu tôi chưa kịp nói , ánh mắt nóng rực. Anh cầm tay tôi đặt ra sau tai, để tôi nghịch mái tóc đen ngắn ngủn của anh . Rồi anh cúi xuống hôn tôi : “Ngoan nào, mắng anh thêm vài câu nữa đi , vuốt ve anh đi .

“Chó hoang…”

Lý Văn Kinh ghé sát tai tôi , thì thầm vài câu.

Mặt tôi đỏ bừng, tôi hét lên: “Anh… anh im đi ! Đồ vô liêm sỉ…”

Lời trách mắng yếu ớt của tôi chỉ khiến Lý Văn Kinh bật cười . Tiếng cười ấy vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, khiến chân tôi bủn rủn.

Ngoài cửa sổ, trăng treo ngược trên nền trời. Gió thổi vào phòng, cuốn bay những tờ giấy trên bệ cửa. Đó là di chúc của Lý Văn Kinh mà tôi tìm thấy trong két sắt, kể từ ngày cưới, tôi đã trở thành người thừa kế toàn bộ tài sản của anh .

Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên gặp Lý Văn Kinh.

Hôm đó ở sân bay, gió rất to, chiếc khăn tay của tôi bay thẳng vào lòng anh . Lý Văn Kinh nhặt lên, gấp gọn gàng thành hình vuông rồi đưa cho tôi . Tôi chẳng buồn nhìn , cứ thế bước ngang qua anh . Đó là lần đầu tiên tôi thể hiện thái độ với Lý Văn Kinh, rằng tôi ghét anh .

Tôi cứ nghĩ anh đã vứt khăn tay đó đi rồi . Nhưng lúc này đây, dưới ánh trăng trong vắt, chiếc khăn tay nằm dưới tấm kính của tủ đầu giường. Tấm kính sạch bóng, không một hạt bụi.

Lý Văn Kinh nhìn thấy vẻ ngạc nhiên trong mắt tôi , lại cười khẽ, rồi ngậm lấy môi tôi .

Tiếng gió vi vu, mang theo lời thì thầm của anh , văng vẳng giữa đêm dài vô tận: “Ngoan, anh mãi mãi trung thành với em.”

Giống như một con ch.ó hoang khó thuần, trung thành với sự dịu dàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...