2
Ta nhìn Tạ Văn Khiêm đang đứng im như phỗng bên cạnh, thầm mắng một tiếng "phế vật".
"Còn về nét chữ này ..." Ta cầm tờ giấy lên, đầu ngón tay chỉ nhẹ vào đó.
" Đúng là có chút giống nét chữ của ta hồi nhỏ, nhưng chẳng biết kẻ nào lại vô duyên thêm một bài thơ tình lẳng lơ vào đây.
Đã vậy còn viết sai mất hai chữ, xem ra là hạng người thô thiển chẳng hiểu chút văn chương nào nhỉ."
Cũng may sau khi vào cung bị Bệ hạ ép rèn chữ mỗi ngày, nét chữ của ta bây giờ đã sớm khác xa khi xưa, nếu không thì thật sự nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Ta nhếch môi nở một nụ cười lạnh lùng:
"Biểu tẩu vẫn nên lo lắng cho tiền đồ của biểu ca thì hơn. Con trai nhũ mẫu nhà tẩu đã thi đỗ Tú tài rồi , vậy mà biểu ca vẫn còn là kẻ trắng tay chưa có danh phận gì đấy.
Tiểu thư các nhà danh môn trong kinh thành này , trừ biểu tẩu ra , ai còn có 'mắt nhìn người ' đến mức không có huynh ấy thì không sống nổi chứ?"
Tạ Văn Khiêm nghe xong mặt cắt không còn giọt m.á.u, loạng choạng suýt đứng không vững.
Ánh mắt huynh ấy nhìn ta tràn đầy sự tổn thương và không thể tin nổi. Liễu Bảo Châu nghiến răng dậm chân, thẹn quá hóa giận:
"Ngươi... ngươi đúng là đồ hiểm độc, thế mà lại dám chia rẽ tình cảm giữa ta và Khiêm ca ca? Ăn không được nho thì chê nho xanh, ta thấy ngươi chắc chắn là đang ghen ăn tức ở với ta !"
Sắc mặt Tạ Văn Khiêm bỗng dịu đi đôi chút, dường như huynh ấy rất tán thành với cách giải thích của Liễu Bảo Châu.
Huynh ấy tiến lên một bước, bày ra vẻ thâm tình chân thành mà thốt lên:
"Vân biểu muội , ta biết tâm ý của muội dành cho ta mà, muội không cần vì tránh hiềm nghi mà cố ý đẩy ta ra xa như thế.
Nếu chuyện đã đến nước này , hay là muội cùng Bảo Châu cùng gả cho ta đi , ta nhất định sẽ đối xử tốt với muội ."
Ta gần như không thể tin vào tai mình nữa.
Hắn lại cho rằng ta đang dùng chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t để lôi kéo hắn sao ?
Ba năm trước , hắn nhu nhược bất tài, không bảo vệ nổi ta . Ba năm sau , hắn lại viển vông hảo huyền, mơ tưởng đến cảnh chồng chung vợ chạ ấm êm.
Trong mắt hắn , Sở Vân Nhu ta rẻ mạt đến thế sao , muốn gọi thì đến muốn đuổi thì đi ?
Hình ảnh hiện lên trong trí óc ta lúc này , chính là bộ dạng hắn trốn sau lưng dì năm đó, trơ mắt nhìn ta bị đem đi bán mà không dám ho một tiếng.
So với bộ mặt tự cho là thâm tình lúc này , ta chỉ thấy buồn nôn vô cùng.
Chẳng biết hắn lấy đâu ra tự tin mà lại nghĩ rằng ta sẽ cam lòng chung chồng với cái loại ngu xuẩn này ?
Tạ Văn Khiêm lại tỏ vẻ nắm chắc phần thắng, gật đầu ra hiệu bảo ta yên tâm.
Hắn phớt lờ khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Liễu Bảo Châu, quay sang tuyên bố với quan khách đang có mặt:
"Hôm nay phủ họ Tạ chúng ta niềm vui nhân đôi, hai hôn sự sẽ được cử hành cùng một lúc.
Giờ lành đáng giá nghìn vàng, ta xin phép không tiếp đãi mọi người được chu đáo."
Khách khứa mỗi người một vẻ mặt, kẻ khinh bỉ, người lại chờ xem kịch vui.
"Cưới cả hai cùng một lúc sao ? Vậy ai là vợ cả, ai là vợ lẽ?"
"Phen này có kịch hay để xem rồi , con gái nhà lành đi lấy chồng mà thành ra cái bộ dạng này , Liễu tướng quân chắc phải tức đến ngất mất."
" Đúng vậy , cô dâu hôm nay là nữ nhi cưng phủ Tướng quốc, nàng ta chắc chắn là vợ cả không sai vào đâu được . Chỉ tiếc cho vị biểu muội dung mạo khí chất thoát tục kia ..."
Ta cau mày, định bước lên nói cho rõ ràng. Thế nhưng lại nghe thấy tiếng quát tháo hống hách của Liễu Bảo Châu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuon-toi-troi-cao-tu-cuu-minh/2.html.]
"Nghe thấy chưa hả, Vân Di nương? Một ngày làm thiếp , cả đời hèn mọn. Sau này ngươi phải nhớ mỗi ngày đều phải đến thỉnh an ta , thấp cổ bé họng mà hầu hạ cho tốt vào ."
Trong lòng ta cạn lời đến cực điểm. Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà nàng ta đã bắt đầu ảo tưởng đến mức này rồi sao ?
Ở bên cạnh, Tạ Văn Khiêm lại tràn đầy mong đợi, ánh mắt nhìn ta mang theo chút bất lực.
Chẳng cần hỏi cũng biết , hắn ta đang mơ mộng về việc làm thế nào để quản lý đám thê thiếp sau này .
Thế nhưng, ta định sẵn sẽ khiến hắn phải thất vọng rồi .
"Các người định cưỡng bức dân nữ làm vợ lẽ sao ?" Giọng ta bình thản, nhưng ẩn chứa một uy quyền đáng sợ khiến quan khách có mặt không khỏi rùng mình .
"Chuyện
này
...
chuyện
này
không
liên quan đến chúng
ta
nha, đều là ý của Tạ công t.ử, chúng
ta
không
hề ép buộc gì hết..."
" Đúng đúng đúng, chúng ta chỉ đến uống rượu mừng thôi, cô nương đừng nhận nhầm người nha. Nếu cô muốn đi kiện cáo lên triều đình thì người cô kiện là nhà họ Tạ ấy ."
Hoàng đế năm nay đã ngoài bốn mươi, các hoàng t.ử lại liên tiếp qua đời sớm.
Ngài vốn dĩ đã ngứa mắt với đám quý tộc ăn không ngồi rồi này , mỗi ngày nếu không giáng chức thì cũng là đang trên đường đi tịch thu gia sản, chẳng trách bọn họ ai nấy đều lo sợ hãi hùng.
Tạ Văn Khiêm lại chẳng hề bận tâm. Hắn tiến lên vài bước, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta nói :
"Vân biểu muội , ta biết bắt muội làm thiếp là chịu thiệt thòi cho muội ."
" Nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, trong lòng biểu ca, muội mới là thê t.ử duy nhất của ta ."
"Muội yên tâm, đợi sau này muội sinh được con, ta nhất định sẽ nâng muội lên làm bình thê."
Lời hứa hẹn quen thuộc này kéo ta trở về buổi trưa hè của ba năm trước .
Khi đối mặt với việc Liễu Bảo Châu cướp hôn, ta cũng chưa từng nản chí, bởi vì ta tin vào người biểu ca luôn miệng nói yêu ta này .
Lúc đó, là thê hay thiếp đối với ta đều không quan trọng, ta chỉ cầu một tấm chân tình.
Thế nhưng ta không ngờ mình lại thua t.h.ả.m hại đến vậy .
Lúc Liễu Bảo Châu đòi bán ta đi , hắn trốn sau lưng dì không dám nói nửa lời.
Cũng chính vào khoảnh khắc đó, ta mới nhìn thấu sự nhu nhược của hắn .
Trái tim ta đã hoàn toàn c.h.ế.t lặng từ lúc đó rồi .
"Vân Di nương, còn không mau qua đây dập đầu tạ ơn."
Giọng điệu của Liễu Bảo Châu ngày càng hống hách, khiến ta không khỏi nảy sinh vài phần nghi hoặc.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Theo lý thường, chẳng có người nữ nhân nào lại mong muốn phu quân mình nạp thiếp cả.
Tại sao nàng ta lại tích cực đến thế? Ta và biểu ca vốn là thanh mai trúc mã, lại từng có hôn ước, lẽ ra nàng ta phải lo sợ tránh còn không kịp mới đúng.
Ta lẳng lặng rút tay về, ngước lên lại bắt gặp một tia nuông chiều lướt qua trong ánh mắt của Tạ Văn Khiêm.
"Vân biểu muội ... thật là hết cách với muội mà..."
Hắn giống như đã suy nghĩ rất lâu, từng chữ ngập ngừng thốt ra :
"Nếu muội ... nếu muội thật sự không cam lòng, gả cho ta làmbình thê cũng được ..."
Câu này vừa thốt ra , Liễu Bảo Châu lập tức xù lông:
"Không được !"
"Sở Vân Nhu, ta nói cho ngươi biết , cho phép ngươi làm thiếp đã là sự nhượng bộ lớn nhất của ta rồi .
Nếu ngươi dám tranh vị trí chính thất với ta , ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá đắt."
Ta cười khẩy một tiếng:
"Hừ, trả giá sao ?"
"Liễu Bảo Châu, ngươi quên mất năm đó ngươi đã sỉ nhục ta thế nào rồi sao ?
Không biết đến lúc thân phận ngươi rơi xuống vũng bùn hèn mọn, ngươi còn có thể kiêu ngạo được thế này không ."
Ta vốn không định công khai thân phận Quý phi để lấy thế đè người .
Nhưng cha của nàng ta , Liễu tướng quân vốn tham lam khôn cùng, lại dám xúi giục Bệ hạ nhận con nuôi từ tông thất để mưu đồ công lao phò tá tân đế.
Hiện nay Thái t.ử của ta tuy còn nhỏ nhưng cơ thể khỏe mạnh, Bệ hạ lẽ nào lại dung tước cho lão?
Ngày tàn của nhà họ Liễu đã cận kề, những ngày tháng tươi đẹp của Liễu Bảo Châu sắp chấm dứt rồi .
"Không xong rồi , không xong rồi !"
Ta nhìn ra phía cửa. Chỉ thấy một tên tiểu sai hớt hải chạy vào , ngã nhào dưới chân Liễu Bảo Châu, run rẩy báo:
"Tiểu thư, phủ chúng ta có rất nhiều quan binh kéo đến. Nghe vị công công dẫn đầu nói , toàn bộ nữ quyến đều phải bị tống vào giáo phường ty..."
Quan khách nhìn nhau đầy kinh hãi, ngay cả Tạ Văn Khiêm và dì cũng hiện rõ vẻ lo âu. Vậy mà Liễu Bảo Châu chỉ chăm chăm mắng nhiếc tên tiểu sai:
"Ngươi hoảng cái gì?"
"Đồ không có quy củ! Ngày thường ta dạy ngươi thế nào? Chuyện lớn bằng trời cũng không được phép làm mất thể diện!"
Mắng xong tên hầu, nàng ta quay sang hếch cằm nhìn ta : "Hừ, ngươi đừng tưởng như vậy là ngươi đã thắng nhé?"
Tất nhiên là không rồi . Bởi vì ta biết nàng ta còn có một người ông ngoại đang nắm giữ binh quyền trong tay.
Dù nhà họ Liễu có sụp đổ, cũng rất ít người dám hà h.i.ế.p nàng ta . Ta lắc đầu, chẳng muốn tranh chấp thêm gì với loại người này nữa.
Thế nhưng, chẳng ai ngờ nàng ta lại tự mình tung ra một bí mật kinh thiên động địa:
"Ta vốn chẳng phải thiên kim tiểu thư sinh ra từ Liễu phủ, mọi tội trạng của bọn họ chẳng liên quan gì đến ta hết!"
Chaporia
Bình Luận (0)