⭐ CHƯƠNG 13 – KẾT: VƯƠNG GIA ĐẾN VÀ KHÔNG ĐI NỮA
Hôm sau , Lăng Uyển đang pha trà thì giọng thái giám vang lên:
— “Vương gia giá—”
— “Ta biết .”
Cửa mở.
Sở Hàn Uyên bước vào .
Không lạnh.
Không nghiêm.
Không giống ngày đầu tiên nàng gặp.
Mà là… ổn định như thể nơi này thuộc về hắn .
Hắn ngồi xuống đối diện nàng:
— “Hôm nay ta không thử.”
— “Ừ.”
— “Ta làm thật.”
Nàng đặt chén trà xuống, mắt cong cong:
— “Vậy ta nghe .”
Hắn nhìn nàng một lát rất lâu — lâu đến mức khiến căn phòng như thu hẹp lại chỉ còn hai người .
Rồi hắn nói :
— “Ngươi đi xa đủ rồi .”
— “…Ừ.”
— “Đến lượt ta .”
Nàng nghiêng đầu:
— “Vương gia định đi đâu ?”
Hắn đáp chắc nịch, chậm, trầm, sâu —
như lời một người lần đầu nói điều không thể rút lại :
— “Ta đến bên ngươi.”
Không hoa.
Không lời tỏ tình.
Không hứa hẹn.
Một câu ngắn.
Nhưng đủ thay đổi kết cục của cả hai.
Nàng nhấp một ngụm trà , đặt chén xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.
net.vn - https://monkeyd.net.vn/ta-khong-thu-ta-lam-that/chuong-13-ket-vuong-gia-den-va-khong-di-nua.html.]
— “Vương gia lựa chọn rồi ?”
— “Ừ.”
— “Không đổi?”
Hắn nhìn nàng:
— “Nếu đổi, ta đã không đến.”
Gió ngoài cửa thổi nhẹ.
Nàng im đúng ba nhịp thở.
Rồi nói :
— “Vậy từ hôm nay…”
Hắn hơi cúi đầu về phía nàng:
— “Ừ?”
Lăng Uyển nói chậm, từng chữ rõ ràng như sợi tơ mảnh buộc vào nhau :
— “Ta cũng làm thật.”
Ánh mắt hắn thoáng khựng —
rồi sâu xuống, dày đến mức khó tả.
Nha hoàn đứng sau cột…
ôm nhau ngã xuống một đống.
—
Ngoài sân, nắng rải trên nền đá.
Gió thổi qua những tán cây.
Và trong sảnh,
Vương gia – người vốn lạnh đến mức không ai dám nhìn thẳng –
đưa tay cầm lấy chén trà nàng vừa đặt xuống.
Tay hắn chạm tay nàng.
Không né.
Không rút về.
Không cần thêm lời.
Vì hai người đều hiểu:
**Cả cuộc chạy đuổi đã kết thúc.
Và từ hôm nay…
họ đứng cạnh nhau .**
— Kết truyện — nhưng không kết duyên.
Chaporia
Bình Luận (0)