
Giới Thiệu
Năm xui xẻo đó, người bố yêu chiều
, người mẹ yêu thương
, người
cưng chiều
chết hết, chỉ còn lại một kẻ vô dụng bị chiều hư là
.
biết đêm đó mình đã
đến tầng cao nhất thế nào,
chỉ biết chỉ cần nhắm mắt lại thì mọi thứ sẽ kết thúc. cuối cùng
cần uống từng ngụm thuốc to và rơi nước mắt nữa.
hít sâu một
lại bước lên trước một bước, vực sâu chỉ còn trong gang tấc.
Bỗng nhiên tiếng điện thoại vang lên, sự sợ hãi và tò mò bị phóng đại vô hạn giữa đêm.
thật sự
nghĩ
ai gọi cho
vào lúc một giờ sáng thế này.
suy nghĩ một lúc, cuối cùng vẫn nhấc máy.
Giọng nói của đàn ông thu hút dịu dàng vang lên.
"Này, Ôn Nguyệt,
là Giang Lộc, ngày mai có thể mời
ăn cơm
?"
"Máy bay của
hạ cánh lúc mười giờ."
nhìn xuống khoảng
dưới chân, khó xử nói: "Em
̉nh, có lẽ
này cũng
̉nh."
Bên phía đối diện im lặng mấy giây rồi nói: "Vậy em
đầu lại
, bây giờ mời cơm cũng được."
chậm
̃i
người lại, trước mặt
là cậu bé từng dẫn
xuống sông mò cua, bây giờ đang buồn bã đưa tay với
: "Em xuống trước
,
đói sắp tuột huyết áp rồi."
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)