
Giới Thiệu
Chỉ vì Quận chúa Đường Uyển Nhi
học bắn cung, mà trong tiệc mừng sinh thần của
, phu quân Tiêu Thừa Dục
nhẫn tâm bắt
đích cho nàng
luyện tập.
“Tửu Ca
, nàng đừng trách Quận chúa, nàng
vốn
nuông chiều, tính tình ngang bướng quen
. Chính bản vương sẽ đích
dạy nàng
, nàng cứ yên tâm, sẽ
hề tổn thương đến một sợi tóc.”
Chàng mặc kệ
lóc gào thét, trực tiếp sai
trói
cọc, đặt một quả táo
đỉnh đầu.
Đường Uyển Nhi khiêu khích nhếch môi
với
, nép
lòng Tiêu Thừa Dục,
nhắm mũi tên sắc lạnh về phía
.
Chứng kiến cảnh hai
họ ân ái ngọt ngào như
, lòng
nguội lạnh, đau đớn nhắm mắt
.
Mũi tên đầu tiên, nàng
cố tình bắn trượt, tạo nên một vết thương dài và sâu rạch ngang gò má
. Máu tươi
ánh dương chói chang đến nhức mắt,
đau đến mức nước mắt
kìm
tuôn rơi.
Đường Uyển Nhi thảng thốt rụt
, vùi đầu
hõm cổ Tiêu Thừa Dục, giọng
đầy căng thẳng: “Làm
đây! Ta lỡ
tỷ tỷ
thương
! Thừa Dục ca ca,
trách
?”
Tiêu Thừa Dục
ngơ
vết thương
mặt
, dịu dàng xoa đầu nàng
: “Chỉ là một vết thương nhỏ thôi, Uyển Nhi đừng sợ! Chúng
tiếp tục.”
Mũi tên
nữa giương lên,
đột nhiên gọi lớn tên phu quân: “Thừa Dục! Ta đau…”
Tiêu Thừa Dục luôn
sợ đau,
chỉ vô ý đâm kim
tay khi thêu thùa,
xót xa
lâu. Thế nhưng
, rõ ràng
thấy khuôn mặt
đẫm lệ. Sắc mặt
bình thản đến kinh ngạc, lời
là trách cứ: “Chút vết thương nhỏ nhặt đó thì
gì đáng để
lóc!”
“Cung thuật của bản vương
đầu thiên hạ, lẽ nào ngay cả
, nàng cũng
tin ư?”
“Năm xưa
đường hồi kinh, chính Quận chúa
truyền máu cứu mạng
, nếu
vì nàng mà
kết hôn
, thì ngôi vị Vương phi
gì còn đến lượt nàng?!”
Ta vô lực phản bác.
Khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên của Đường Uyển Nhi găm sâu
trái tim
.
Sau khi
cởi trói,
ôm vết thương đang rỉ máu,
khuôn mặt tái nhợt nở một nụ
nhạt nhòa.
Quả nhiên,
sắp chết
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)