
Giới Thiệu
Kế tỷ
gả cho Tuyên Vương với đôi chân tàn phế,
nữa tuyệt thực.
“ Một kẻ tàn phế,
gả thì để bọn chúng
mà gả!”
Tất cả các tỷ
thấy đều sợ xanh mặt, liên tục lắc đầu.
Chỉ
là thản nhiên chẳng bận tâm.
Ôm chiếc móng giò nhặt
,
gặm ngon lành.
Kế mẫu vốn luôn chê ghét
,
mà
nhẹ nhàng kéo tay
hỏi:
“Con
nguyện gả cho Tuyên Vương
?”
Ta chớp mắt.
Tuyên Vương?
Gả cho Tuyên Vương chi bằng ăn móng giò.
Thế nên,
dứt khoát lắc đầu.
Ngay giây tiếp theo, kế mẫu tiếc nuối
:
“Tuyên Vương giàu
, nếu con gả cho
, đừng
móng giò, sơn hào hải vị cũng tùy con ăn.”
Cũng tức là… Tuyên Vương bằng với vô
móng giò!
Hai mắt
sáng rực, kích động thốt lên:
“Kế mẫu, con gả!”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)