Hôm sau , tôi đến phim trường, không thấy Lục Cẩn Thời đâu . Cuối cùng anh ấy cũng đi rồi .
Tuy nhiên tôi đã làm công tác tư tưởng cả đêm về cảnh hôn, đang chuẩn bị làm mọi người kinh ngạc. Thì đạo diễn bảo tôi , không cần hôn nữa.
Hôn trán sẽ giống tình yêu trong sáng hơn.
Tôi : "..."
Đã thế thì tại sao hôm qua đạo diễn còn bảo Lục Cẩn Thời dạy tôi hôn?!! Tôi bị hớ rồi à ?
Tôi mang theo nỗi oán niệm xuống nước lần nữa.
Trình Bắc nhìn tôi trêu chọc: "Trông em có vẻ thất vọng lắm, sao thế, muốn được anh hôn à ?"
"Cũng không phải ."
Anh ta nhếch môi, không nói gì. Tôi cũng không để tâm, cho đến khi diễn đến đoạn hôn trán.
Anh ta lại không nghe lời đạo diễn, cúi đầu hôn lên môi tôi .
Tôi
giật
mình
,
không
kịp đề phòng, nhanh chóng né tránh, nhưng vẫn chậm một bước,
bị
anh
ta
hôn trúng khóe miệng.
Lần đầu tiên trong đời, ngoài Lục Cẩn Thời ra , có người thứ hai thân mật với tôi như vậy . Tôi bỗng phát hiện, bị người khác hôn thật kinh khủng.
Ít nhất thì nội tâm tôi rất kháng cự. Nhưng tối qua lúc Lục Cẩn Thời hôn tôi , tôi lại không thấy thế. Là do quen biết lâu rồi sao ?
Tôi đẩy Trình Bắc ra , quay đầu sang thì nhìn thấy Lục Cẩn Thời không biết đã đến từ lúc nào.
Anh nhìn thấy rồi . Nhìn thấy nụ hôn đó.
Nhưng vẻ mặt anh rất bình tĩnh, dường như chẳng hề bận tâm...
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn khó tả, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.
Đạo diễn bảo cảnh này qua rồi . Tôi im lặng định đi .
Trình Bắc kéo tôi lại : "Em giận à ?"
Tôi biết anh ta chỉ đang làm việc, không thể giận cá c.h.é.m thớt, cố nén cảm xúc: "Không có , hơi lạnh, em đi thay đồ trước đây."
Chaporia
Bình Luận (0)