
Giới Thiệu
Ở bên Phó Hàn Thanh suốt bảy năm, bỗng một ngày
là
chán
.
Nói xong
liền
lưng, dứt khoát
tìm một cô gái trẻ hơn, mềm mại hơn.
Lần
, cũng
ầm mà chỉ tháo chiếc nhẫn xuống, ném lên bàn.
Chiếc váy cưới mới mua còn
kịp mặc một
,
cũng tự tay cắt nát.
Đêm
,
kéo vali lên chuyến bay rời khỏi thủ đô.
Bạn bè của
thì tụ tập với
, cá cược xem qua bao lâu
sẽ mềm lòng
về.
Phó Hàn Thanh thì tựa lưng
ghế, khóe môi nhếch lên lạnh lùng:
“Không đến ba ngày
. Cô
sẽ
,
sẽ
về tìm
.”
ba ngày trôi qua
thêm ba ngày nữa.
vẫn im lặng như biến mất khỏi thế giới của
.
Lần đầu tiên trong bảy năm, Phó Hàn Thanh
yên
nữa.
Cuối cùng, là
chủ động gọi cho
.
“Trần Hề… em ầm ĩ đủ
thì
về
.”
bắt máy
.
Đầu dây bên
là tiếng
trầm thấp mang theo sự lười biếng, ung dung còn
chút trêu chọc của một
đàn ông:
“Phó tổng
, dỗ con gái thì đừng để qua đêm. Không thì sẽ
nửa đường ôm
mất đấy.”
Phó Hàn Thanh như
ai chọc
vết thương, đôi mắt đỏ ngầu, giọng gần như nghiến
từng chữ:
“Để Trần Hề
máy!”
Thẩm Lương Châu cúi xuống, hôn nhẹ lên môi
.
Giọng
trầm thấp, mang theo chút cưng chiều khẽ chạm
tai
:
“Không
. Cô
còn đang mê ngủ… hoặc
là còn đang giận
.”
Anh khẽ
, hôn thêm một cái nữa:
“
bây giờ
hôn cho cô
tỉnh
.”
…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)