
Giới Thiệu
Từ rãnh nước bẩn vớt
một mỹ nhân tàn tật
tìm cái chết.
Coi như
xui xẻo. Mà cũng chẳng
xui!
Nhìn gương mặt
, cả đôi mắt
, sống mũi
nữa — chậc chậc, đến cả Diêm Vương trông thấy e là cũng
hối hận vì
câu mất hồn
.
Ta xoa tay, kề sát tai
, thì thầm:
“Công tử
, thành
nhé? Bái đường xong,
động phòng, lúc đó ngươi chết cũng
muộn
!”
Hắn trừng mắt, tròng mắt trắng trợn đỏ lên, tức đến mức rỉ máu nơi khóe mắt,
gào lên:
“Ngươi… ngươi… vô sỉ! Hoang đường! Vô liêm sỉ! Không
hổ!”
Ôi chao, mắng
mà
cũng
đến lạ.
Ta túm lấy cằm
,
chằm chằm:
“Ngươi đồng ý
? Không đồng ý thì
xử luôn bây giờ đấy!”
...
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)