
Thanh mai trúc mã tâm tư không mấy trong sáng
Giới Thiệu
Văn án:
Bành Trừng Ý cảm thấy giữa cô và Trần Dư Bạch nhất định
nghiệt duyên gì đó.
Hai
sinh cùng một bệnh viện, nhà ở đối diện.
Mẫu giáo, hai
giường
giường
,
luôn thích gối đầu lên cô mà ngủ.
Tiểu học, hai
bàn
bàn
,
luôn thích nắm bím tóc của cô để giải khuây.
Cấp 2, hai
cùng bàn,
ngủ gật trong giờ học luôn thích để cô che chắn.
Cấp 3, vị trí của hai
cuối cùng cũng cách xa
, nhưng vẫn học cùng một lớp.
Tệ hơn nữa,
nhờ
chiều cao lý tưởng và ngũ quan nở rộ,
trở thành giấc mơ của đông đảo nữ sinh trong trường, còn cô thì cứ cách vài hôm
giúp
nhận thư tình.
Còn cô, rõ ràng cũng là một thiếu nữ xinh
, rạng rỡ tuổi thanh xuân, nhưng
từng nhận
một phong thư tình nào.
Bành Trừng Ý
thể chịu đựng thêm nữa, quyết định bằng
giá
tách khỏi
.
Bành Trừng Ý: “Cậu định đăng ký trường đại học nào?”
Trần Dư Bạch: “Kinh Đại.”
Bành Trừng Ý: “Vậy
đăng ký Hoa Đại.”
Trần Dư Bạch: “Ồ, tùy
.”
Kết quả là,
ngày thư thông báo trúng tuyển đến, cô cũng
thấy một phong thư của
trong tay
đưa thư.
Đó là thư của Hoa Đại, giống hệt phong bì của cô.
Bành Trừng Ý: “Cái gì mà đăng ký Kinh Đại
?”
Trần Dư Bạch: “Sau khi so sánh một chút, vẫn là Hoa Đại thích hợp với
hơn.”
Bành Trừng Ý: “%&@*#...”
May mắn là hai
khác khoa, khác chương trình học, cô cuối cùng cũng
cần
gặp mặt
mỗi ngày, và còn kiếm
bạn trai.
Trần Dư Bạch
chuyện
mời cô và bạn trai
ăn mừng, nhưng trong bữa ăn
im lặng như
câm.
Khi bạn trai
nhà vệ sinh, Bành Trừng
kìm
hỏi
: “Sao
im lặng thế?”
Trần Dư Bạch: “
đang suy nghĩ.”
Bành Trừng Ý: “Suy nghĩ cái gì?”
Trần Dư Bạch: “Rốt cuộc thì
điểm nào
bằng
.”
Sau đó, trong ngăn kéo phòng của Trần Dư Bạch, Bành Trừng
thấy vài phong thư tình mà
khác
cho cô hồi cấp 3.
Phong thư
đè ở
cùng là phong cô quen thuộc nhất, đó là nét chữ của
.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)