
Giới Thiệu
Thuở nhỏ, vì cứu Hoàng Thái Tôn,
rơi xuống nước, từ đó trở nên ngây dại.
Thái tử phi trong lòng áy náy, liền định hôn sự coi như bù đắp.
Từ
,
hóa thành chiếc đuôi nhỏ
lưng Triệu Cảnh Xuyên, bám riết suốt bảy năm.
chê
đeo bám, chê
ngu ngốc, luôn hất
thật xa.
Đợi
tròn mười sáu, việc đầu tiên
là xin thánh chỉ Nam tuần.
“Quốc gia đại sự
trọng, nhi thần nên
rèn luyện
.”
“Thẩm Đường Lê? Không cần báo cho nàng, phơi nàng vài tháng ngoài gió, cũng
, gió thổi khô bớt nước trong đầu nàng.”
Ta tình cờ
, hớn hở chạy về hỏi tổ mẫu:
“Nơi nào gió lớn nhất
?”
“Tất nhiên là Tái Bắc
.”
Ngày hôm
, thu dọn gói nhỏ hoa văn,
lên xe ngựa hướng về Tái Bắc, trong lòng vui sướng
thôi.
Trước
Triệu Cảnh Xuyên luôn
Tiểu Đường đầu óc ngập nước, uống tiên dược cũng chẳng chữa nổi.
Thế gian
tiên dược, nhưng
gió.
Gió Tái Bắc thổi dữ dội, thổi sạch thấu triệt, Tiểu Đường
nhất định sẽ trở nên thông minh.
Mai
gặp
, thấy Tiểu Đường thông tuệ như thế,
sẽ chẳng còn cơ hội chê
ngốc nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)