
Giới Thiệu
Năm
mười bốn tuổi, phụ
đem
bán
kế thất cho vị phú hộ giàu nhất Hoài Châu.
Ta
nuôi lớn Huệ Nhi còn bọc trong tã lót, thế mà tân phu nhân của
một mực đuổi
khỏi cửa.
Khi suýt chút nữa chết cóng nơi đầu đường xó chợ, một thư sinh nghèo
nhặt
về.
Ta may vá kiếm sống, nuôi
ăn học, chờ
ứng thí.
Vậy mà
tin,
đỗ Thám Hoa,
phong
Phò Mã.
Huệ Nhi phụng phịu giận dỗi, lẩm bẩm:
"Sao nương cứ mãi gặp
kẻ
gì thế."
Ta mỉm
, véo nhẹ gương mặt nhỏ nhắn của con bé:
"Thư sinh thúc thúc nhà con
cưới
,
bảo
là
?"
Cánh cửa gỗ cũ kỹ giữa gió tuyết
đẩy tung, một
sải bước bước
, giọng đầy tức giận:
"Ai
cưới nàng?"
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)