Lúc tôi tìm được Cố Tri Nhàn mười tám tuổi, anh đang chuẩn bị tự sát.
Tôi vội vàng tiến lên ôm chặt cánh tay anh : “Bảo bối! Đừng nhảy!”
Anh vung cánh tay nhưng vẫn không thể thoát khỏi tôi , giọng nói lạnh lùng: “Đừng xen vào việc của người khác.”
Tôi ho nhẹ một tiếng, ngẩng đầu điềm đạm đáng yêu nhìn anh : “Nói ra có thể anh không tin, nhưng em là vợ tương lai của anh …”
Quả nhiên, anh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
Tôi
nghiêm túc kể
lại
tỉ mỉ chuyện sẽ xảy
ra
sau
đó: “Lần
này
sau
khi
anh
nhảy sông, sẽ
được
người
khác cứu lên
rồi
đưa đến bệnh viện, ba
mẹ
anh
không
quan tâm đến chuyện
này
, cũng
không
tới thăm
anh
lần
nào, chỉ giúp đóng tiền thuốc men.
Nhưng
vì đuối nước nên
anh
đã
bị
tổn thương phổi, còn thường xuyên đau đầu, bởi
vậy
anh
học
được
cách hút thuốc để kiềm chế nó, điều
này
cũng khiến cho mười năm
sau
anh
mắc ung thư phổi.”
Nhớ tới bộ dạng ngày càng tiều tụy của anh sau khi bị ung thư, tôi bất giác tăng lực siết chặt cánh tay anh .
Cố Tri Nhàn cười nhẹ: “Vậy nên tôi của tương lai đã chết, cô là vợ tương lai cố tình vượt thời gian để cứu tôi ?”
Tôi gật đầu.
Đúng vậy .
Chỉ là tôi đã lừa anh một chút.
Tôi không phải vợ của anh .
Mà chỉ là một người yêu thầm anh mười năm.
Thu Vũ Miên Miên
Chaporia
Bình Luận (0)