Khi cầm tờ giấy chẩn đoán trên tay, tôi ngồi yên trên xe lăn, ngoan ngoãn chờ dì quay lại .
Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của tôi và Cố Hoài.
Ba năm trước , tôi đã đẩy Cố Hoài ra khỏi đầu chiếc xe tải đang lao tới, còn bản thân thì bị cuốn vào gầm xe, mất đi đôi chân.
Tôi từng nói với anh ấy rằng tôi không cần sự thương hại hay áy náy, càng không cần anh ấy phải trả ơn bằng cách hy sinh cuộc sống của mình .
Nhưng anh không rời đi , còn kiên trì chăm sóc tôi , nửa năm sau đã cầu hôn tôi .
Video cầu hôn hoành tráng được đăng tải lên mạng.
Chúng
tôi
bước
vào
lễ đường trong vô vàn lời chúc phúc của cư dân mạng, thế nhưng càng về
sau
,
anh
lại
như biến thành một con
người
hoàn
toàn
khác.
Anh hầu như không quay về nhà chung, đến cả tiệc tùng cần thiết ở công ty, người đi cùng anh cũng chỉ là cô thư ký.
Chúng tôi từng vì chuyện này mà cãi nhau , nhưng Cố Hoài đã nói : “Giang Nhiễm, em đừng quên, em là người tàn tật.”
Nhìn ống quần trống rỗng của mình , cuộc cãi vã đó kết thúc trong sự im lặng của tôi .
Từ ngày hôm đó, Cố Hoài không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Dì nhìn tôi dưới ánh mặt trời, mắt hoe đỏ, đưa tờ chẩn đoán cho tôi :
Trà Đá Dịch Quán
“Ung thư dạ dày, giai đoạn cuối.”
Tôi lấy điện thoại ra , do dự thật lâu, cuối cùng vẫn quyết định gọi cho Cố Hoài.
Không ai bắt máy.
Nắng đầu thu thật ấm, nhưng tôi , thì không .
- Trà Đá Dịch Quán -
Chaporia
Bình Luận (0)