Sau khi trở về biệt thự, Cố Hoài liền thấy bà Trương đang lau nước mắt. Trong lòng bà là Tu Tu - đôi mắt nhỏ đã khép lại . Anh vươn tay, khẽ bóp nhẹ sau gáy của Tu Tu, lại phát hiện nó không còn phản ứng như trước kia nữa.
Ngoài Giang Nhiễm ra , Tu Tu với tính cách bướng bỉnh chưa từng cho ai chạm vào phần gáy - hễ ai dám đụng vào là nó lập tức xù lông phản kháng.
Năm đó, vì
bị
Tu Tu cào rách tay mà
anh
tức giận định ném nó
đi
. Giang Nhiễm chỉ
cười
ôm lấy Tu Tu,
nói
: “Tu Tu là của em, em cũng là của Tu Tu.
”
Vì câu nói ấy , suốt một tháng sau đó, anh ngày nào cũng đấu trí với con mèo béo ú kia . Đến mức Giang Nhiễm phải nói ra : “Em là của Cố Hoài.” Anh mới chịu buông tha.
Trà Đá Dịch Quán
Tu Tu biết anh không ưa nó, nên hay cố tình cào rách áo vest của anh , còn lăn lông đầy lên quần áo anh mặc. Nhưng giờ đây… nó nằm yên bất động. Cố Hoài xoa nhẹ chóp mũi Tu Tu, nhẹ giọng:
“Đi tìm cô ấy đi … chắc mày nhớ cô ấy lắm rồi đúng không ?
“Chôn nó cạnh Giang Nhiễm đi .”
Bà Trương đáp lời, ôm Tu Tu rời khỏi biệt thự.
- Trà Đá Dịch Quán -
Chaporia
Bình Luận (0)