
Giới Thiệu
Thái tử Tạ Tê Quân sắp chết
.
Ta, vốn
định sang năm
mới gả
Đông Cung
Thái tử phi, nay
gấp rút đưa
phủ để xung hỉ.
Kết quả, ngay trong đêm động phòng hoa chúc, Thái tử liền…
xung chết.
Lúc lâm chung,
nắm chặt tay
, ánh mắt thâm trầm như
khắc ghi hình bóng
tận đáy lòng, thì thào
câu cuối cùng:
"Vãn Vãn,
cùng
!"
Hắn
nhắm mắt xuôi tay, đám cung nhân lập tức thu dọn
thứ, đem cả
nhét
quan tài, hợp táng đưa
địa cung.
Đợi tiếng khiêng quan tài khuất xa,
thử đưa tay đẩy nhẹ nắp quan tài.
Ồ —— đẩy
!
Ánh đèn
vách vẫn sáng lờ mờ, đủ để
rõ bốn phía.
Ta chậm rãi
dậy, cúi
cạnh.
Ồ...
Trước
dịp ngắm kỹ, giờ mới thấy: gương mặt
quả thực tuấn mỹ đến mức khiến
khác nghẹt thở.
Ta — Quý nữ phủ Tể tướng, cành vàng lá ngọc, kiếp
lẽ
tiền đồ huy hoàng.
Nào ngờ phụ
cáo lão,
trưởng tiếp nhận chức vị, liền đem
gả cho một Thái tử bệnh tật thập tử nhất sinh.
Để
giờ đây, tay nam nhân còn
nắm qua, mạng sống
sắp vứt bỏ.
Trước khi chết, chẳng lẽ
kiếm chút lời bù đắp?
Ta liếm môi, chậm rãi đưa tay thăm dò môi
.
Ừm, còn ấm, xúc cảm
.
Lần lên: sống mũi, đôi mắt, hàng chân mày. Lần xuống...
Ta lập tức thu tay
, khẽ tự vả
một cái.
Liệu
thất đức
?
Dù sắp là xác chết, nhưng cũng nên
một cái xác
liêm sỉ.
Không đúng.
Hắn là trượng phu của
cơ mà!
Thân thể phu quân,
tư cách chạm
!
Nghĩ thông
,
liền ngang nhiên buông thả
một hồi.
Dĩ nhiên,
vẫn còn giữ giới hạn.
Sau khi
thỏa lòng,
chậm rãi
bên cạnh
, chỉnh
tư thế ngay ngắn.
Rồi nhắm mắt, chuẩn
… quy tiên.
Không
bao lâu
,
lay tỉnh
.
Cơn khó chịu khi
đánh thức khiến
cáu kỉnh:
"Ai thế? Đừng
động
!"
"Sao? Chỉ cho phép nàng sờ
khác,
cho
khác chạm
nàng
?"
Ầm ——!
Giọng
?!
Ta choàng tỉnh, mở bừng mắt.
Một đôi mắt đào hoa trong suốt, lấp lánh như mang theo cả ánh
, đang
chằm chằm trong
cách cực gần.
"A ——!"
Ta kinh hoảng hét thất thanh,
bật dậy bỏ chạy.
Tạ Tê Quân
thuận tay ấn cổ
, ngăn
cho động đậy.
"Thái tử phi của
, đừng vội chạy."
Hắn mỉm
, giọng điệu mang theo ý
trêu chọc:
"Đêm xuân ngắn ngủi, chi bằng… viên phòng tại đây?"
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)