Tận Kiếp Phù Du

Tận Kiếp Phù Du

Tác giả: Mạnh Bà đun nước lã

Ngôn TìnhCổ ĐạiLinh DịNữ CườngHEĐoản VănHài HướcHuyền HuyễnChữa LànhTiên HiệpDị NăngNgọtDưỡng Thê
Bạn chưa đánh giá
18Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

"Tình? Cái gì mới là Tình ?"

Thần tiên thọ sánh ngang trời đất. Chính bởi sống quá lâu, nên lạnh nhạt, nên lắm kẻ còn

thấu nổi một chữ Tình. Trong trăm vạn năm cô tịch

, Tình ban đầu là đau, là khổ, là hận, là than. Một kiếm xuyên tâm...

ngờ

đau đến

! Đóa hoa tình đầu tiên

kịp nở

khô quằn, héo úa.

Nàng

: "Nếu

thể,

ước

sẽ mơ một giấc mộng thật dài. Uống canh Quên Lãng, quên hết ưu sầu, luân hồi kiếp

."

Nàng

thấy nhân thế phồn vinh, đời

ngắn ngủi, duyên phận bạc bẽo,

kẻ phận mỏng,

kẻ duyên ngắn,

hạnh phúc cũng

kẻ tình si.

Chữ "Tình" năm

Chu Tam hỏi,

khi gặp Khương Kính,

khi luân hồi chuyển kiếp nàng cũng chỉ mới thấu

một chữ "Khổ".

Người

bảo: "Một bước sai, bước bước đều sai"

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...