2
Em trai tôi khó tin, vội uống một ngụm nước để trấn tĩnh.
Tôi cố kìm cơn giận muốn tống cổ nó ra khỏi nhà cho nó tự sinh tự diệt, một tay xách túi, một tay kéo nó nhanh chóng rời khỏi quán cà phê.
Trong gió chỉ còn lại câu: "Nhà có việc gấp, cáo từ!"
Tạ Dực không cam lòng, đuổi theo ngay lập tức, nhưng tôi chỉ nhìn thấy qua gương chiếu hậu.
Bởi giờ đây
tôi
đã
nhanh chóng lái xe chạy biến cùng em trai.
"Chị, sao chị yêu mà không kể với em, lại còn là anh trai của Tạ Nguyệt Nguyệt nữa. Nếu biết sớm thì tiện rồi ."
Em trai mặt mày rạng rỡ, như thể vừa phát minh ra một điều gì vĩ đại.
"Tống Tiểu Úc, em hại c.h.ế.t chị rồi !"
"Tháng này giảm một nửa tiền tiêu vặt, iPad cũng không có nữa!"
Tôi nghiến răng, gào lên.
Chaporia
Bình Luận (0)