Sau Khi Xuyên Sách, CP Của Ta Thành Đôi Rồi

Sau Khi Xuyên Sách, CP Của Ta Thành Đôi Rồi

Tác giả: Độ Ngã

Ngôn TìnhCổ ĐạiĐoản VănHài HướcXuyên Sách
Bạn chưa đánh giá
10Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

• Đề cử: Thời Khanh

• Edit: Eunice Bạch Nguyệt • 白月

• Giới thiệu:

Ta xuyên thành nữ phụ đ-ộ-c á-c trong sách, nhưng

là một phi tần sắp

xử t-ử.

Hoàng đế Ôn Chiêu

long ỷ, khuôn mặt tuấn tú âm trầm:

“Giang thị tâm địa độc ác, phẩm hạnh

đoan chính,

ý đồ mưu hại Hoàng tự, lôi xuống đ-á-n-h ch-ế-t.”

Tình tiết ch-ế-t tiệt

đúng là quen thuộc thật đấy?

Thế mà

xuyên

cuốn tiểu thuyết

tối hôm qua?

Vậy thì tên đàn ông mặt lạnh

mắt chính là boy si tình Ôn Chiêu trong cuốn tiểu thuyết

. Nhìn vị quân vương trẻ tuổi phía

,

khinh miệt,

Hoàng đế chó má

ch-ế-t ư, nghĩ cũng đừng nghĩ

như

nữa

.

Ta dập đầu điên cuồng, lớn tiếng hô: “Hoàng thượng tha mạng, thần

thực sự

hề

bất cứ điều gì.”

Ôn Chiêu: “Chứng cứ đều rành rành ở đây, ngươi còn

cái gì?”

Ta: “Thần

chủ mưu thực sự

phía

là Hoàng hậu nương nương,

đứa bé trong bụng Thẩm cô nương

là dòng dõi Hoàng gia, càng

Hoàng thượng giam giữ quân lương ở biên cương với ý đồ gi-ế-t ch-ế-t Tạ tướng quân nơi tiền tuyến.”

“Thần

thực sự

hề

gì cả!”

Sắc mặt Ôn Chiêu đột nhiên

đổi, giận dữ lan tràn, hung tợn

: “Câm miệng.”

Nữ chính Thẩm Thính mở to hai mắt, cố gắng gượng dậy từ

giường. Ôn Chiêu hoảng loạn chạy tới đỡ nàng: “Thính Thính…”

Thẩm Thính giáng một cái tát lên mặt

, cực kì bi thương: “Ngài

chỉ cần

bằng lòng ở bên cạnh ngài thì ngài sẽ buông tha cho Tạ Lang, ngài buông tha

là như

?”

Ôn Chiêu nghiêm mặt, lặng thinh

một lời.

Ối chà,

còn

tự cho

là nhất

, để

chống mắt lên coi ngươi xử lý cục diện rối rắm

.

Ta

thêm dầu

lửa:

“Ài, thời tiết ở biên quan giá rét, Tạ tướng quân bọn họ đến cái áo bông cũng

, cũng

thể chịu đựng

.”

Vẻ mặt Ôn Chiêu hệt như

gi-ế-t

: “Giang thị, ngươi ở đó

bậy gì đó,

thấy ngươi điên

!

Người

! Lôi nàng

ngoài cho

!”

Trên gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Thính thoáng hiện lên vẻ tức giận, nàng cũng bực dọc hô lớn: “Ta xem ai dám động đến nàng

?!”

Vẻ mặt Ôn Chiêu như hận

thể băm vằm

thành trăm vạn mảnh,

âm trầm u ám

:

“Thần trí của Giang thị

tỉnh táo, áp giải nàng

xuống, nhốt

.”

Thị vệ bịt miệng

, dùng cách thức chướng tai gai mắt như

mà kéo

xuống. Ta nghẹn ngào mà kêu, trong lòng

thầm mắng: Hoàng đế chó má, ngươi ch-ế-t cũng

tử tế!

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...