
Giới Thiệu
Khi
tỉnh
nữa, thực sự
bản
đang ở nơi nào.
Ta nhớ
từng
mê man trong Phượng Nghi Cung suốt bao nhiêu năm, cuối cùng bệnh tình vô phương cứu chữa mà rời khỏi nhân gian.
Ta nghĩ,
hoàng hậu hơn mười năm,
cũng xem như tròn bổn phận, xứng đáng với câu "hiền lương thục đức". Tay
từng nhuốm máu, chắc cũng
đến mức
xuống địa ngục.
Đây là nơi nào?
Chỗ
giống như một cái giường, rèm giường
đầu
mấy phần quen thuộc.
Ta định
dậy,
xoay
, thị nữ
ngoài màn
nhanh nhẹn vén màn lên,
:
"Tiểu thư tỉnh
."
Ta
qua,
ngờ đó
là Văn Chi,
qua đời từ nhiều năm
.
Văn Chi theo
cung nhưng
qua đời vì bệnh từ bảy tám năm
. Giờ đây, nàng
sống sờ sờ
mặt
, khiến
khỏi bồi hồi xúc động.
"Đây là Tây phương cực lạc
địa ngục A Tỳ?" Ta nắm tay nàng
hỏi.
"Tiểu thư thực sự bệnh đến hồ đồ
, đây chẳng
Tây phương cực lạc cũng chẳng
địa ngục A Tỳ, mà là Thanh Lan Viện trong phủ Thái phó, khuê phòng của tiểu thư."
Một giấc mộng hoàng lương, một giấc mộng dài.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)