QUÝ PHI TA CHỈ THÍCH VÀO BẾP!

QUÝ PHI TA CHỈ THÍCH VÀO BẾP!

Tác giả: 燕微雨

Ngôn TìnhCổ ĐạiHEHài HướcSủngCung ĐấuChữa LànhNgọt
Bạn chưa đánh giá
8Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Ta, Dư quý phi đây, mới

đuổi thẳng cánh

lãnh cung.

Nguyên do ư? Cũng chẳng

gì to tát. Chỉ tại Thái hậu nương nương ngán ăn, chẳng thiết tha gì đến cơm nước. Ta đây lòng

từ bi, tay nghề nấu nướng

xuất chúng, bèn trổ hết tài nghệ, dâng lên món trứ danh của quê nhà Thục địa: đầu cá chép hấp ớt hiểm.

Ai dè, khi

ôm khay đồ ăn hùng hổ tiến

, thì điện Thái hậu

chật ních những "đóa hoa tươi" của hoàng thượng. Đông đến mức chân

còn chỗ đặt.

Ấy

đây,

phận cao quý, chỉ thua mỗi Hoàng hậu, nên đám mỹ nhân tự giác tách

nhường đường, mở sẵn cho

một lối

thẳng tắp như trải thảm đỏ.

Ta hiên ngang bước tới, mở nắp hộp, dâng

một đĩa đầu cá hấp đỏ au, hương thơm nức mũi. Vừa đặt xuống,

kịp mở miệng giải thích thì cả đám mỹ nhân

rúm ró như ong vỡ tổ.

Hoàng thượng cũng khỏi

, mặt mày xanh mét, trừng mắt quát lớn:

"Người

! Dư quý phi dám bất kính với Thái hậu, kéo

lãnh cung cho trẫm!"

Ta: "?"

Ta còn

kịp tiêu hóa hết chuyện gì đang xảy

thì

lôi thẳng

như cái

. Lúc lê lết

cửa còn cố

hét với Thái hậu một câu tận tâm:

"Thái hậu ơi! Món

ngon cực! Người nhất định

nếm thử a!"

Đáp

chỉ là cái xua tay lạnh lẽo và ánh mắt đầy đau khổ của Thái hậu.

Thế là

— một tiểu cô nương Thục địa xuất

buôn bán —

từ dân đen một bước thành quý phi, giờ

một bước thành... dân lang thang.

Cũng

thôi. Ai bảo

mệnh

gì.

---

Ta

phệt xuống đám cỏ dại um tùm trong lãnh cung, ngửa mặt

trời tự hỏi: Không

Hoàng thượng

thấy thiếu vắng "tài năng ẩm thực quốc dân" như

.

Nói thật, từ lúc

cung đến giờ,

vẫn

tí giác ngộ nào là

thành "

phụ nữ của thiên tử".

Chuyện là thế

. Trước

, nhà

là dân buôn bán,

ngóng dài cổ mong gả

cho

tử tế. Để tăng giá trị bản

con gái, bà vung tiền "bôi trơn" cho cha

một chức quan nhỏ.

Ai dè, cha

nhận chức xong, nhân duyên

thấy

thì công lao trị thủy

quan

chú ý, thế là báo công thẳng lên triều đình.

Kết quả: Một đạo thánh chỉ rơi trúng đầu

như thiên thạch, bắt

nhập cung hầu hạ Hoàng thượng.

Từ đó, cuộc đời

như cưỡi hổ, lên thẳng từ quý nhân lên quý phi,

kịp thở.

Có ganh ghét? Dĩ nhiên.

vấn đề lớn nhất

là... Hoàng thượng mỗi ngày đều

thấy mặt

. Ngài thì tuấn tú ngời ngời, nhưng

thấy cứ gượng gượng. Vì trong lòng

từ bé

một

khác

— Thẩm Bắc Thành,

lớn lên bên

, tuấn tú, tài hoa,

dịu dàng như nước mùa xuân.

Ta từng thề non hẹn biển sẽ gả cho Thẩm Bắc Thành, nhưng mà...

cung

thì

lời thề cũng như gió thổi ngoài đồng.

Thôi thì

đành chôn vùi mối tình đầu, chuyên tâm gom góp vàng bạc châu báu, tính toán

về quê mở tửu lâu, buôn bán mỹ thực, sống một đời ăn chơi hưởng lạc.

Chỉ tiếc, kế hoạch

kịp thực hiện thì

đá

lãnh cung.

Ta vốn tưởng Hoàng thượng sẽ lưu tình chút ít, cho

về lấy mấy bộ quần áo mùa thu. Ai dè,

cũng dứt khoát như nhát dao chém đứt đuôi trâu.

Lãnh cung thì rộng, mà vắng tanh. Ngoài đám cỏ dại, chỉ

bạn với gió thu lạnh ngắt.

Đang sụt sùi, thì Cúc Vi — nha đầu trung thành theo

— lén lút ghé thăm.

Nó ghé mặt qua khe tường vỡ nát, líu lo như chim sẻ:

"Nô tỳ

nương nương a,

thể đừng 'tạo nghiệp' nữa

? Đi

món đầu cá đỏ rực đỏ lòm mang cho Thái hậu, ai

hết hồn? Người

còn tưởng

mưu hại Thái hậu đó!"

Ta tủi

ôm chân, nghẹn ngào:

"Ta chỉ

ăn ngon thôi mà… Ai dè bụng

Thái hậu yếu

ai báo cho

chứ?"

Cúc Vi vội vã:

"Giờ

thì muộn

! Mau ngoan ngoãn ở đây vài ngày

, nô tỳ sẽ lén tiếp tế cho

. Chủ tớ

phúc cùng hưởng,

họa cùng chịu!"

Ta cảm động rưng rưng, nắm lấy tay nó:

"Vậy để

cho

cái áo khoác và cái bật lửa

, tối nay lạnh lắm!"

Cúc Vi giật

, rụt tay

nhanh như chớp:

"Áo nương nương mặc

còn lấy gì nô tỳ về cung? Bị bắt quả tang thì nô tỳ cũng

đây

phơi sương chung với

mất!"

Ngẫm

ngẫm

,

đành chịu

phận, cuộn

trong bụi cỏ, bắt đầu cuộc sống "cải tạo" tự sinh tự diệt.

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...