
Giới Thiệu
Năm
mười hai tuổi,
nhập phủ nhà họ Tống,
định sẵn
vị hôn thê của Tống Dục.
Ta theo bá mẫu học tập thi thư lễ nhạc, học xem sổ sách, học gảy bàn tính.
Còn Tống Dục thì theo bá phụ chinh chiến nơi biên ải, dốc lòng vì quốc gia.
Năm Vĩnh Định thứ ba, đại quân thắng lớn, Tống Dục phong danh lẫy lừng,
tôn xưng là Chiến Thần Tướng quân.
Ngày
khải
trở về kinh thành,
theo bá mẫu
nghênh đón, đặc biệt vận bộ y phục thiên thanh thêu mây mà
yêu thích nhất.
Thiếu niên cưỡi ngựa ngang qua phố phường, phong tư tuấn dật, ý khí hào sảng, nụ
rạng rỡ như ánh mặt trời.
Trong khoảnh khắc
, tựa như khuynh đảo con tim của bao nữ tử kinh thành.
Trái tim
cũng
kìm
mà lỡ một nhịp.
Bảy năm thầm mến, cứ ngỡ cuối cùng cũng
thể đón lấy tia sáng hy vọng.
Thế nhưng đêm khuya hôm đó,
ánh trăng bàng bạc, Tống Dục
nơi tiền viện, bóng lưng cao lớn lạnh lẽo.
Hắn
lưng về phía
, chậm rãi thốt
từng chữ, lạnh nhạt vô tình, mà mỗi lời tựa như lưỡi dao, đâm thẳng
lòng
:
“Lăng Từ Khê,
thích nàng. Hôn ước giữa
và nàng, từ nay hủy bỏ."
Ta cắn răng, nước mắt rưng rưng, từng chữ từng chữ ép
từ cổ họng:
"Chàng từng
, ngày
khải
trở về, sẽ cưới
thê tử."
Hắn khẽ
, giọng điệu lạnh nhạt như gió đêm:
"Chỉ là lời
đùa thuở thiếu thời,
thể coi là thật."
Ta run giọng thì thào, tựa như
níu giữ chút tàn tro cuối cùng:
"
coi là thật..."
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)