" Tôi không mang theo rồi ." Nguyễn Tâm Tâm ngẩng đầu lên khỏi đôi tay gập lại , nhìn về phía Ninh Diễm.
Ninh Diễm dừng tay đang thu dọn bài tập, cúi người thấp giọng nói :
"Bài văn tôi đã viết hai bản rồi ."
"Như vậy có giả quá không ?"
Ninh Diễm: " Tôi sẽ bắt chước nét chữ của cậu ."
Nguyễn Tâm Tâm cười : "Tan học tôi mời cậu uống trà sữa."
"Tan học cùng đi ."
"Đừng xạo, nhà hai đứa không cùng đường mà."
Ninh Diễm: "Cùng đường, nhà tôi cũng có nhà gần đó."
Nguyễn Tâm Tâm: "......"
Tan học, sân trường rất đông người . Ninh Diễm nhẹ nhàng nắm lấy dây quai ba lô của Nguyễn Tâm Tâm, giữ suốt quãng đường.
Bỗng nhiên, có ai đó cố ý va vào Nguyễn Tâm Tâm khi đi ngang qua.
Ninh Diễm nhíu mày, nhưng giây sau đã nghe người đó lạnh nhạt nói với Nguyễn Tâm Tâm:
"Ngày mai qua nhà ăn cơm."
"Biết rồi ." Nguyễn Tâm Tâm đáp một cách uể oải.
Ninh Diễm nhìn kỹ người đó, nói :
"Là Cố Thanh Châu, học sinh lớp 12."
Quất Tử
Nguyễn Tâm Tâm hỏi: "Cái đó mà cậu cũng biết ?"
Ninh Diễm: "Lớp tôi có mấy bạn nữ toàn bàn về anh ta , còn đến hỏi cậu để moi tin đấy."
Nguyễn Tâm Tâm: "Cố Thanh Châu, bề ngoài bóng bẩy, không đáng để gửi gắm."
Ninh Diễm không nhịn được bật cười :
"Cậu là người đầu tiên nói vậy đấy."
"
Tôi
với
anh
ấy
là bạn
vào
sinh
ra
tử mà.
"
Nguyễn Tâm Tâm nhướng mày.
Ninh Diễm ngẩn ra : "Thân thiết đến vậy ?"
"Hồi nhỏ anh ấy suýt ngã từ trên cầu thang, tôi kéo anh ấy lại . Không phải cứu mạng thì là gì?"
Ninh Diễm: "Cậu nói cũng đúng."
"Nói vậy thì chúng ta cũng từng cứu mạng nhau ." Ninh Diễm trầm ngâm.
"Đó là lý do cậu làm bài giúp tôi à ?"
" Tôi thích cậu nên mới làm ."
Nguyễn Tâm Tâm ngạc nhiên: "Cậu cũng yêu sớm à ?"
Ninh Diễm ánh mắt khẽ lóe lên, nói nhỏ:
"Có bảo cậu yêu sớm đâu ."
Nguyễn Tâm Tâm: "?"
Mà thực tế thì, lời của Ninh Diễm cũng không hoàn toàn đúng.
Khi Nguyễn Tâm Tâm đến nhà bà ngoại Cố Thanh Châu ăn cơm, Cố Thanh Châu hỏi:
"Nguyễn Tâm Tâm, em đang yêu đương với ai à ?"
Nguyễn Tâm Tâm phản pháo:
"Yêu trong mơ của anh thì có , em chẳng có ai cả."
Cố Thanh Châu im lặng cúi đầu ăn, một lúc sau mới nói :
"Chú ý học hành, đừng để phân tâm."
Nguyễn Tâm Tâm không thể phân tâm nếu không , thành tích sẽ mãi bị Tần Ý đè đầu.
Ăn xong, Nguyễn Tâm Tâm rút điện thoại nhắn cho Ninh Diễm:
"Anh trai tôi sắp méc phụ huynh rồi ."
Ninh Diễm: "Không sao đâu ."
Nguyễn Tâm Tâm: "Tại sao cậu chắc thế?"
Ninh Diễm: "Mỗi lần tan học đưa cậu về, tôi đều chào hỏi bố mẹ cậu . Họ biết tôi ."
Lúc đó Nguyễn Tâm Tâm thầm nghĩ chắc chắn sớm muộn gì mình cũng gục trước Ninh Diễm mất.
Chaporia
Bình Luận (0)