NHƯ GIÓ THỔI QUA/Chương 11: PN3C. 11: PN3
20px

Phụ thân và huynh trưởng của Tống Bạch Chỉ đều c.h.ế.t trận, mẫu thân nàng một mình nuôi dưỡng nàng, gắng gượng duy trì danh tiếng của Tống gia, thuở nhỏ sống rất khổ sở.

 

Kinh thành ca múa yên vui, đâu nghe tiếng chiến mã hí vang ở Lạc Xuyên.

 

Nghe nói huynh trưởng nàng khi tử trận, bị trúng bảy mũi tên, nửa cánh tay bị chặt đứt.

 

Do Tống Bạch Chỉ và mẫu thân nàng lo hậu sự, tự tay nhập quan.

 

Đó là người đàn ông cuối cùng của nhà họ Tống.

 

Khi ấy , nàng mới mấy tuổi, đã phải chứng kiến cảnh tượng tàn khốc như vậy .

 

Ngay cả lần đầu tiên Tạ Thời Cảnh ra chiến trường, hắn cũng bị cảnh m.á.u thịt văng khắp nơi dọa cho mất ngủ nhiều đêm.

 

Tống Bạch Chỉ có khóc không ? Có lẽ nàng đã chứng kiến quá nhiều, đến mức chẳng còn nước mắt để khóc nữa.

 

Từng ấy năm qua, Tạ Thời Cảnh bận rộn đấu tranh với gia đình, chẳng hề bận tâm đến vị hôn thê này .

 

Sau khi mẫu thân qua đời, Tống Bạch Chỉ sống một mình , rất vất vả.

 

Nàng bái sư học y, chữa bệnh cứu người .

 

Nàng là một cô gái tốt , giống như đóa mai ngạo nghễ giữa trời đông, kiên cường mà thẳng thắn.

 

Hoàn toàn không phải loài tầm gửi phụ thuộc vào gia đình nhà chồng.

 

Nhưng học y đâu có dễ dàng, nào có tiểu thư nhà nào lại làm việc này ?

 

Suốt ngày đối diện với m.á.u mủ, tay chân đứt lìa, còn có nguy cơ lây bệnh, chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta sợ hãi.

 

Trong những lúc khó khăn nhất, liệu nàng có nghĩ đến vị hôn phu xa xôi của mình ở kinh thành?

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Có một vị hôn phu quyền thế, ít nhiều cũng là đường lui, là niềm an ủi.

 

Tống Bạch Chỉ có từng mong chờ không ?

 

Tạ Thời Cảnh không biết .

 

Cả đời này , hắn sẽ không bao giờ biết .

 

Công tử khắp kinh thành muốn kết thân với Tống Bạch Chỉ nhiều không kể xiết, mà hắn vốn đã có thể có được nàng.

 

Hắn đã đánh mất cô gái tốt nhất trên đời, nhưng lại chẳng biết mình đã đánh mất nàng từ khi nào.

 

Như Tống Bạch Chỉ đã nói , hai người bọn họ đã vượt qua mọi chuyện—

 

Không còn ngày gặp lại .

 

Hắn sớm đã không còn xứng làm phu quân của nàng nữa.

 

(Hoàn)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...