Nhiếp Chính Vương Miệng Cứng Lòng Mềm

Nhiếp Chính Vương Miệng Cứng Lòng Mềm

Tác giả: Ngụy Mãn Thập Tứ Toái

Ngôn TìnhCổ ĐạiVô TriHECưới Trước Yêu SauNgọt
Bạn chưa đánh giá
10Chương
1Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Cầm Thành Cẩn cưới

, đối với

đây chẳng khác nào là một sự sỉ nhục.

Đây là điều mà khắp Kinh thành ai ai cũng đồng tình.

Rốt cuộc,

là vị Nhiếp chính vương nắm quyền lớn, đầy tham vọng, còn

chỉ là một cô nhi nhan sắc tầm thường, bán đậu hũ mà sống.

Đêm tân hôn,

vội vàng lật tấm khăn che mặt

,

một bên, mặt mày u ám, uống rượu một

.

Chắc hẳn trong lòng

vô cùng phiền muộn.

Ta len lén

, vốn dĩ

dung mạo tuấn tú, nay

khoác lên

bộ hỉ phục đỏ thẫm, càng thêm vẻ thanh tú rạng ngời, đến cả ánh mắt cũng mang theo vài phần sắc thái diễm lệ.

Chỉ là, lúc

sắc thái diễm lệ

pha lẫn với vài phần khí tức hằn học.

Ta ngoan ngoãn cúi đầu im lặng,

dám thở mạnh, chỉ

ngẩn ngơ

giường tân hôn.

Cầm Thành Cẩn buông một câu rủa,

bỗng nhiên

dậy bước tới

mặt

, dùng hai ngón tay nâng cằm

lên, ngắm nghía một cách khắt khe.

Một hồi lâu

,

bực bội

một câu: "Da

mịn màng chút nào."

Ta ngượng ngùng

.

Hắn

nắm lấy tay

, cũng

ánh nến mà soi xét, bật

một tiếng chê bai: "Tay cũng

."

Ngón tay

thon dài như ngọc, quả thực

hơn tay

nhiều.

Ta tự ti

rụt tay

, nhưng

nắm chặt hơn.

"Ta vốn

thể cưới một quý nữ dòng dõi cao sang, tinh thông cầm kỳ thi họa, ai nấy đều thanh tú xinh

." Hắn lạnh lùng, gần như nghiến răng mà

.

Trong lòng

tràn đầy lúng túng, chỉ

gật đầu.

"Đến cả Trường Công Chúa đương triều cũng đem lòng yêu

, nàng thử nghĩ, nàng

gì so

với nàng

?” Hắn

tiếp tục mỉa mai.

Ta

mà lòng chua xót, cúi đầu buồn bã: "Ta thực sự

thể nào so với họ."

Cầm Thành Cẩn hừ lạnh một tiếng, cúi đầu ngửi cổ

: "Ngay cả hương thơm cũng

thể che lấp

mùi đậu hũ

nàng."

Hắn dựa sát

,

thở của

phảng phất bên tai

, khiến mặt

nóng lên, lòng

càng thêm buồn bực,

kìm

mà né sang một bên,

tránh xa

một chút.

ôm lấy eo

, cực kỳ khó chịu: "Nàng cứ tránh

mãi

gì?"

Ta cố nén nghẹn ngào trong cổ họng, dùng mu bàn tay lau mặt, gắng

vẻ thản nhiên mà

: "Sợ mùi đậu hũ

Nhiếp chính vương khó chịu,

là đêm nay

ngoài ngủ nhé?"

Hắn đẩy

ngã xuống giường, nghiêng

đè lên, mặt mày căng thẳng

: "Đã ngửi bao nhiêu ngày

, còn thiếu gì một đêm

nữa?"

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...