
Giới Thiệu
Mười năm
khi
c h ế t, Tiểu thái tử
lớn, ôm bài vị của
cưới
.
Bị phụ hoàng dùng tấu chương đánh cho
nức nở.
Hoàng đế uy nghiêm nổi giận gầm lên: "Con tỉnh
, nàng
là
c h ế t!"
Ông mới là
c h ế t
, cả nhà ông đều c h ế t hết
.
Ta lơ lửng bay
, một cước đá đổ ấn chương mà ông trân quý nhất.
Rầm một tiếng, nửa con dấu in
tấu chương,
vặn là tên của
.
Nhụy Nương.
Tiểu thái tử ôm tấu chương, nước mắt còn
khô,
: "Nhụy Nương, phụ hoàng
, là Nhụy Nương. Tỷ
còn sống, tỷ
còn sống!"
Hoàng đế rõ ràng giật
nhưng vẫn cố tỏ
bình tĩnh: "Con
bậy! Vừa
là trẫm
cầm chắc thôi!"
Ta
đá một cước, con dấu
im lăn lông lốc, in nửa con dấu màu đỏ tươi lên long bào của ông.
Nhụy Nương.
Hoàng đế sợ hãi, vội vàng chạy
ngoài, chạy
nửa đường
nhớ
gì đó,
xách gáy Tiểu thái tử.
Còn coi như
chút tình nghĩa,
mang theo con trai cùng chạy trốn.
"Người
,
ma!" Ông
như
.
Còn Tiểu thái tử thì nước mắt giàn giụa, hướng về hư
hét lớn: "Nhụy Nương,
là tỷ
, tỷ
trở về
đúng
?"
Hắn
đến như
, nhưng vẫn ôm chặt bài vị của
.
Ta thương yêu
, đưa tay định lau nước mắt cho
nhưng
đâm
hư
.
Đầu ngón tay
trống rỗng, trong lòng man mác đau.
,
là ma,
chạm
vật sống, chỉ
thể ở cùng vật c h ế t mà thôi.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)