
Giới Thiệu
Cố Tĩnh đè
xuống giường, mỗi đêm đều hoan ái cùng
. Ánh trăng bàng bạc soi xuống lều trại, bên ngoài, tiếng rên rỉ nhục nhã vẫn vọng
rõ ràng. Mà lúc
, Tạ Uyển –
mà
yêu thương nhất –
đang quỳ rạp
cửa lều, sắc mặt tái nhợt,
hình mỏng manh tựa hồ sắp ngã xuống.
Cố Tĩnh cúi xuống, hung hăng cắn lên xương quai xanh của
,
thở nóng rực phả
tai, giọng
trầm thấp, xen lẫn quyến rũ và nguy hiểm:
"A Du, kêu lên!"
Ta cắn chặt môi,
phát
bất cứ thanh âm nào. Hắn cũng
tức giận, chỉ càng tàn nhẫn hơn mà đoạt lấy
thể
. Ta
hành hạ đến mức
thể chống cự, cuối cùng chỉ
thể phát
từng tiếng rên rỉ đầy khuất nhục.
Dưới ánh nến đỏ lập lòe, bóng
ngoài lều cuối cùng cũng
chống đỡ nổi mà ngã xuống, vang lên một tiếng "bịch" nặng nề. Ngoài cửa, binh lính lập tức bẩm báo:
"Chủ nhân, Tạ cô nương
ngất
!"
Trong mắt Cố Tĩnh thoáng hiện lên một tia lo lắng, nhưng chớp mắt
hóa thành lạnh lẽo. Hắn hờ hững phất tay áo, giọng điệu đầy tàn nhẫn:
"Chỉ là một tù nhân mà thôi, ngất thì
gì lạ? Bổn vương nuôi các ngươi để
gì? Chẳng lẽ còn
bẩm báo cả chuyện
?"
"Lôi nàng
, gọi thái y đến xem thử. Đừng để chết sớm, bổn vương còn
tra tấn đủ!"
"Rõ!"
Đợi đến khi bóng dáng Tạ Uyển
lôi
khuất hẳn, Cố Tĩnh mới dừng
, cúi đầu
, thanh âm chậm rãi, dịu dàng đến cực điểm:
"A Du, hôm nay bổn vương
chút mệt, ngủ sớm
."
Ta khẽ gật đầu,
gì thêm. Cố Tĩnh ôm lấy
, nhắm mắt
, còn
chỉ
thể
bất động, lắng
thở trầm
của
.
Nửa đêm,
mở mắt. Người bên cạnh
rời
,
giường chỉ còn
lạnh. Ta
cần đoán cũng
,
gặp Tạ Uyển.
Cố Tĩnh
thể đối xử với nàng
tàn nhẫn thế nào
chăng nữa, nhưng sâu trong lòng
, chỉ e
từng quên nàng. Yêu càng sâu, hận càng sâu. Nếu
yêu,
chẳng bắt nàng quỳ gối
lều mỗi đêm khi
hoan hỉ với
;
chẳng
lệnh cho thái y chăm sóc nàng mỗi khi nàng ngất
; cũng sẽ
lén lút chạy đến bên nàng giữa đêm khuya thế
.
Mà đáng buồn
, Thịnh Vũ
–
đường đường là nữ nhân của
–
chẳng khác nào một con cờ, chỉ để
lợi dụng nhằm khiêu khích nàng
mà thôi.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)