Sau khi trở về trường, Phó Kiều Linh khóc mấy ngày liền.
Cô ta lại một lần nữa bị Văn Tuấn từ chối.
Một buổi tối, cô ta hỏi tôi :
“Giang Vũ Ý, tại sao cậu không chấp nhận anh Lữ?”
“Vì tôi không thích cậu ta .”
“Có phải cậu đang chơi trò ‘lạt mềm buộc chặt’ không ?”
“……”
Trà Đá Dịch Quán
Tôi nhìn cô ta , như đang nhìn một kẻ thần kinh.
“Anh Lữ là người tốt như vậy , đẹp trai, giàu có , lại hào phóng, cậu còn đòi hỏi gì nữa?”
“Cậu ta có tiền hay không liên quan gì đến tôi ?”
“Cậu chỉ giỏi mạnh miệng thôi. Anh Lữ
trước
giờ yêu ai cũng
không
quá hai tuần,
có
thể theo đuổi
cậu
lâu
vậy
chứng tỏ
cậu
ta
thật lòng,
cậu
nên thấy may mắn mới
phải
.
”
Tôi bật cười :
“Yêu đương chưa được hai tuần, chứng tỏ là tệ, là thiếu kiên nhẫn. Có gì đáng tự hào?”
“Cậu!” Phó Kiều Linh tức giận, “Cậu đúng là không biết quý trọng phúc phần!”
“Phó Kiều Linh, cậu biết mình bây giờ giống ai không ?”
“Ai?”
“Giống như mấy tên thái giám bám theo hoàng đế trong phim ấy . Hoàng đế đánh rắm một cái, cậu cũng coi như thánh chỉ.”
Phó Kiều Linh gần như phát nổ,
liên tục công kích tôi .
Tôi nghe tai này lọt tai kia .
Cuối cùng chỉ nói với cô ta một câu:
“Khuyên cậu một câu: đã không chen vào được thì đừng cố chen làm gì.”
---
Chaporia
Bình Luận (0)