NÀNG LÀ ÁNH SÁNG DUY NHẤT TRONG ĐỜI HẮN

NÀNG LÀ ÁNH SÁNG DUY NHẤT TRONG ĐỜI HẮN

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhCổ ĐạiVả MặtHESủngTrả ThùCung ĐấuChữa LànhNgọt
Bạn chưa đánh giá
14Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

GIỚI THIỆU:

Năm thứ ba

khi

gả cho Vương gia ngốc Tiêu Triệt,

vì đuổi theo một con bướm mà trượt chân rơi xuống hồ băng phía

hậu viện Vương phủ.

Lúc vớt

lên,

còn

thở.

Trong

phủ, ngoài

,

một ai thực lòng thương xót.

Trắc phi Lưu Như Nguyệt dẫn theo đám

chặn

cửa phòng

, giả vờ nghẹn ngào khuyên nhủ:

“Đại tỷ bớt đau buồn, Vương gia tuy

phần ngây dại, nhưng với tỷ vẫn là khác biệt. Giờ

mất, tỷ càng

giữ gìn

thể.”

Phía

nàng, đám nha

bà tử đưa mắt

, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ xen lẫn đắc ý hả hê.

Ta

rõ bọn họ đang nghĩ gì.

Vương gia

ngốc,

– chính phi – chẳng qua cũng chỉ là cái bia sống mà thôi.

Ba năm qua, ăn mặc dùng gì đều

cắt xén, hạ nhân dám ngang nhiên tỏ thái độ, Lưu Như Nguyệt

càng ba ngày hai bận tới gây chuyện.

Tiêu Triệt dù ngốc, nhưng

nhận

. Mỗi

thấy

bắt nạt,

đều dang tay che chở, như dã thú giữ mồi, hướng bọn họ “gừ gừ” gầm gừ đe dọa.

Thế nhưng

càng che chở, bọn họ

càng

sức hành hạ

.

Giờ đây, nơi nương tựa duy nhất cũng

mất

.

Ta

canh linh cữu ba ngày ba đêm, chẳng uống lấy một giọt nước, đến khi

thể

trụ nổi mà ngất lịm

.

Lúc mở mắt

nữa, là

tiếng ồn ào đánh thức.

Tỳ nữ

cận Xuân Đào nắm chặt tay

,

:

“Nương nương! Người tỉnh

! Vương gia... Vương gia cũng tỉnh

!”

Trong đầu

“ong” lên một tiếng, gắng sức

dậy.

Vừa chạy

đến sân, liền thấy thái y phủ quỳ đầy một

, hướng về bóng

đang an tọa

chủ vị mà cao giọng hô vang:

“Chúc mừng Vương gia! Mạch tượng Vương gia trầm

hữu lực, thần trí thanh tỉnh, quả là thiên ý phù hộ Đại Thịnh

!”

Trên chủ vị, nam nhân khoác bộ trung y trắng tinh, chậm rãi ngẩng đầu.

Khuôn mặt

– gương mặt mà ba năm qua

quá đỗi quen thuộc, luôn mang nét

khờ dại – nay

phủ đầy hàn sương.

Ánh mắt sắc như ưng, sâu như biển, lướt qua từng

một, ánh

xét nét, xa cách lạnh lùng.

Chàng thật sự...

còn ngốc nữa.

trái tim

, ngay giây phút đó,

như

ném xuống hồ băng, lạnh thấu đến tận tâm can.

Chàng

còn ngốc,

...

còn nhớ

?

Còn nhớ suốt ba năm qua, khi tất thảy đều chán ghét ruồng bỏ

, là

từng từng muỗng đút

ăn cơm, từng đường kim mũi chỉ khâu vá áo quần, những lúc

bắt nạt

lóc chạy về,

dang tay ôm lấy, nhẹ vỗ về lưng

mà an ủi.

Hay là...

sẽ nhớ

những chuyện

khi thành

?

Nhớ

việc

từng

xem như một quân cờ,

ép gả

vương phủ

, trở thành vật chôn theo của nỗi nhục hoàng gia mang tên Tiêu Triệt?

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...