
Năm năm bị chồng và tiểu tam giày vò, tôi tự giải thoát cho chính mình
Giới Thiệu
Kỷ niệm năm năm ngày cưới, món quà Húc Bạch tặng Nhược Lê là bắt cô uống cạn chín trăm chín mươi chín chai rượu mạnh.
“Húc Bạch, em thật sự
uống nổi nữa…” Nhược Lê cầu xin, giọng khản đặc.
Anh
khẩy, cúi
cô. “Bố
cô thích rượu đến mức say xỉn, tông chết cả nhà
. Là con gái của họ, chắc cô cũng thích uống lắm nhỉ?”
“Em xin
.” Nhược Lê tuyệt vọng đỏ hoe mắt, lời xin
hàng vạn
, đến mức thành thói quen.
“
bố
em
đền tội mà chết vì tai nạn đó
, như
… vẫn
đủ
?”
“Họ chết
đổi
nhà của
?” Anh
đột ngột siết chặt cằm Nhược Lê, mạnh đến mức tưởng chừng như
bóp nát xương cốt cô:
“Nhược Lê, mới năm năm thôi, cô
chịu nổi
?”
Anh
buông tay, liếc mắt
hiệu cho vệ sĩ phía
: “Ép cô
uống!”
Hai vệ sĩ mặc đồ đen tiến lên, một
giữ vai Nhược Lê, một
bóp miệng cô.
Chất lỏng lạnh buốt đổ
cổ họng, Nhược Lê sặc sụa đến chảy nước mắt nhưng
thể chống cự.
Cô ngã vật xuống đất, mặt đỏ bừng vì khó chịu,
ướt đẫm rượu.
Cuộc hành hạ
, rốt cuộc bao giờ mới kết thúc đây…
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)