MỘT CỦ KHOAI LANG DẪN LỐI NHÂN DUYÊN

MỘT CỦ KHOAI LANG DẪN LỐI NHÂN DUYÊN

Tác giả: Zhihu

Ngôn TìnhCổ ĐạiNữ CườngHEHài HướcGia ĐìnhChữa LànhNgọt
Bạn chưa đánh giá
18Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

VĂN ÁN 1 (CHÍNH VĂN):

Mặt trời ở Tấn Châu gay gắt chói chang, đây

là nơi thứ năm

lưu lạc đến.

Một trận dịch sâu kéo đến che lấp cả bầu trời, khiến ruộng nhà

mất trắng.

Ta bán

.

Người buôn nô hỏi

:

"Ngươi

chúng

?"

Ta nghiêm túc gật đầu,

với bọn họ:

"Bán tiếng

, bán

, nhưng dù thế nào cũng còn hơn chếc đói ở nhà."

Bọn họ

, khen

nhận thức.

họ quên mất rằng,

những chuyện, chỉ

nhận thức thôi thì

đủ.

Ta như một món hàng,

kéo từ Bắc xuống Nam, từ Đông sang Tây, nhưng

ai chịu mua.

Đi ngang qua thanh lâu,

chê

đủ xinh

.

Đưa đến phủ quan

,

chê

quá thô kệch.

Bị đổi chủ hết

đến

khác, cuối cùng

bán cho nhà họ Cố ở Tấn Châu.

"Cũng đừng trách bọn

nhẫn tâm.

Bọn

cũng

tìm cho ngươi một gia đình tử tế lắm chứ.

ngươi cũng thấy

đó, chỗ

chẳng ai cần ngươi, chẳng lẽ để ngươi đè nặng lên tay bọn

?"

Thời thế khó khăn, bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì.

Một chiếc xe lừa kéo

qua năm châu huyện, mất hơn nửa năm ròng rã.

Đến nỗi con lừa cũng gầy trơ xương,

mà vẫn

ai

mua

.

"Nhà họ Cố tuy

chút hung hãn, nhưng

nghề tiêu cục, nhiễm chút khí phách giang hồ cũng là điều tất yếu.

Vào

thì ngoan ngoãn

lời,

chừng vẫn còn đường sống."

(*Tiêu cục: nơi cung cấp dịch vụ hộ tống hàng hóa và bảo tiêu thời xưa.)

Dứt lời,

buôn nô ném

xuống xe, vung roi

thẳng.

Trước khi

,

còn giả vờ dùng tay lau vài giọt nước mắt.

Ta phủi bụi bẩn

, ngẩng đầu

lên.

Trước mặt

, hai gã đại hán lực lưỡng

chặn ở cổng hông, cả

mặc đồ đen, cơ bắp cuồn cuộn.

Gã cao hơn

một vết sẹo dài ba tấc

mặt, trông vô cùng đáng sợ.

Nghe

, nhà họ Cố

quan hệ sâu rộng với quan phủ Tấn Châu.

Lão gia nhà họ Cố hành nghề bảo tiêu mười năm,

từng mắc sai sót, thủ đoạn tàn nhẫn, ngay đến cả hắc bạch lưỡng đạo cũng

nể mặt.

Dần dần, nhà họ Cố chen chân

đủ loại sinh ý,

trướng nuôi hơn bảy mươi

,

từ xa đen kịt cả một góc phố.

Tòa nhà

chiếm trọn cả một dãy phố, nhưng

con đường rộng lớn

,

một bóng

qua

.

Xem

, chẳng ai dám dây

gia đình

.

*

"Hàng mới

? Còn

mau

!"

Gã đại hán cao lớn trừng đôi mắt to như mắt trâu, gầm lên với

.

lạnh, chậm rãi trách mắng:

"Ngươi

thô lỗ

, thế

thì lấy

vợ đây?"

Rồi

sang

, nở nụ

đầy thịt, nửa như trêu chọc, nửa như đe dọa:

"Cô bé ngoan, mau

, đừng để chủ nhân

chờ lâu."

Một

đáng sợ hơn

.

Trong lòng đầy bất an,

tuyệt vọng

đầu

bầu trời ngoài cổng.

Chẳng qua chỉ là từ địa ngục

, rơi xuống địa ngục khác mà thôi.

Ta nghiến răng, bước

.

*

Lần

, nhà họ Cố mua về ba cô gái, là Phan Nhi, Nhị Nha, và

.

Trong đó,

nhỏ tuổi nhất, chỉ mới mười hai.

Mụ quản gia họ Lý bước qua bước

, giọng chậm rãi giới thiệu quy củ nhà họ Cố.

Khi bà

ngang qua

, bà bỗng dừng chân,

từ

xuống

.

Lại

trả hàng nữa

?

Ta thầm nghĩ.

ngờ, bà

thở dài, nhẹ giọng bảo:

"Gầy quá."

*

Lúc mới đến nhà họ Cố,

ốm yếu vàng vọt, gầy trơ cả xương.

Lý ma ma nắm tay

, dẫn ba

chúng

đến một viện rộng lớn:

"Ăn một bữa no

,

sức thì

việc?"

Nhìn bát cơm trắng,

thoáng sững sờ.

Lần cuối cùng

ăn no, là khi nào nhỉ?

Ta ngẫm nghĩ, chắc

bốn năm

.

Khi đó,

vẫn còn sống.

Trước lúc lâm chung,

đổi tên

thành ‘Thám Diệp’.

nghĩa là ngoan ngoãn,

lời.

Ta hiểu tâm tư của bà.

điều, để

thể sống yên

tay kế mẫu.

cha

sớm tư thông với Vương quả phụ -

bán rượu trong làng.

Chỉ đợi

trút

thở cuối cùng, để chính thức rước ả

cửa.

Giấy tiền trong tang lễ của

còn

quét sạch, Vương quả phụ

vác tay nải đến cửa.

"Diệp nhi

, từ nay

chính là

của con. Con

lời

."

Ta

chặn cửa, vung ghế đập vỡ đầu ả.

Cái tên "Thám Diệp"

, xưa nay

từng áp chế nổi

.

*

Quá khứ như khói, khiến mắt

cay xè.

Ta nuốt nước mắt

trong, cùng cơm mà nuốt xuống bụng.

Ta ăn ba bát liền.

Chẳng

gì đáng

cả.

Ít nhất bây giờ

cơm trắng để ăn,

trời cũng

thể an tâm

.

Nuốt những miếng cơm dẻo mềm, cảm giác thoả mãn từ chân lan lên đến tim, sự bất an trong lòng cũng dần biến mất.

Cơm trắng mềm dính, Lý ma ma than thở trù nương trong phủ càng ngày càng lười.

Còn

, chỉ cần

cơm ăn, thì cơm nào cũng thơm.

Ăn với dưa muối, một bát

một bát— thật ngon!

Sau đó, chúng

dẫn đến một tiểu viện khác.

Lý ma ma căn dặn:

"Các ngươi

cẩn thận.

Chủ nhân nhà chúng

ăn

lưỡi đao đầu thương, mắt

chứa nổi hạt cát

."

Chúng

sợ hãi run rẩy, cúi đầu bước theo bà

.

Phu nhân nhà họ Cố tựa

chiếc ghế thái sư, trông

vẻ

giỏi đánh đấm.

Dù mặc y phục của một phu nhân khuê các, nhưng khí chất

khiến

cảm giác chỉ cần

dậy là

thể xách thương lên ngựa, một nhát một mạng.

Trái

, công tử nhà họ Cố

phía

, mặc một chiếc áo bông màu trắng ánh trăng, hai tay buông thõng, trông

vài phần phong thái thế gia công tử.

"Thiếu gia trông

vẻ hòa nhã quá."

Nhị Nha cúi đầu thì thầm.

"

đúng

, sách

'quân tử đoan chính', chắc là kiểu

như thế

."

Phan Nhi là

duy nhất

chữ trong ba đứa chúng

, mấy lời văn vẻ

chỉ

nàng mới

.

Ta ngấm ngầm phản bác trong lòng:

"Hừ, nếu

sinh

trong gia đình giàu

,

cũng sẽ như

thôi."

Không

,

càng quan sát Cố công tử, càng thấy

trông già dặn quá mức, vô cùng

mắt.

Phu nhân hờ hững

:

"Khiêm nhi, con xem ai hợp mắt thì chọn một

về phòng hầu hạ

."

Phan Nhi

cạnh

ưỡn thẳng lưng, còn khẽ lắc eo vài cái.

Hầu hạ công tử

lẽ là một việc

,

cũng bắt chước

theo.

đột nhiên, trong bụng

cuộn lên một trận quặn thắt, dịch chua trào lên cổ họng—

Ta nôn

.

Nôn thẳng lên chiếc áo bông trắng ánh trăng của Cố công tử.

Hỏng

.

Bữa cơm no hiếm hoi

, hóa

là bữa cơm đoạn đầu đài của

.

Mà quan trọng hơn là…

Ta còn nôn

nữa kìa, thật đáng tiếc!

VĂN ÁN 2 (NGOẠI TRUYỆN: CỐ KHIÊM)

GIỚI THIỆU:

Ta ngâm

trong thùng tắm.

Bỗng dưng, khóe mắt thoáng thấy một cái đầu nhỏ đang thò

, lén lút

tắm.

Là Diệc Trân, tiểu nha

nuôi trong nhà.

Giỏi lắm, nha đầu ngoan, động tác quá thuần thục, xem chừng

là kẻ tái phạm nhiều

.

Thì

trong

thời gian

thấy, nàng chính là hầu hạ bổn thiếu gia theo cách

đây.

[...]

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...