20px
Anh ấy liền một tay tóm chặt lấy bàn tay đang thò ra ngoài mép giường của tôi, bá đạo ép chặt l*n đ*nh đầu, động tác càng thêm phần hung hãn. Tôi nhịn không được cắn mạnh vào vai anh ấy một cái, mắng: "Tần Dịch Minh, anh là chó à?" Anh ấy không nói lời nào, những nụ hôn dày đặc liên tiếp hạ xuống khắp thân thể tôi. Toàn thân tôi không ngừng run rẩy, cho đến tận lúc tôi ngất lịm đi, anh ấy mới ghé sát tai tôi nói nhỏ: "Phải, anh là con chó của một mình em." Điểm cốt truyện cuối cùng đã hoàn thành xong xuôi. Tôi nghĩ đã đến lúc mình phải rời khỏi nơi này rồi. Trước khi đi, tôi quay đầu nhìn người vẫn đang ngủ say trên giường thêm một lần nữa, nỗi lưu luyến, không nỡ trong lòng dâng lên cuồn cuộn. Tôi do dự một lát, bước lại gần đưa tay v**t v* khuôn mặt anh ấy, nước mắt cứ thế tuôn rơi như chuỗi hạt đứt dây. Đang lúc tôi khóc lóc thảm thiết không kiềm chế nổi thì Tần Dịch Minh bỗng nhiên mở bừng mắt ra hỏi: "Khóc cái gì đấy?" Thấy anh ấy tỉnh giấc, tôi luống cuống vội lau sạch mặt, nghẹn ngào nói: "Không... không có gì." Anh ấy ngồi dậy ôm lấy tôi, hiếm khi thấy anh ấy nói năng nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ thế này: "Có chuyện gì em cứ nói ra đi, chúng ta cùng nhau giải quyết." Tôi vừa lắc đầu vừa đẩy anh ấy ra: "Không giải quyết nổi đâu." Anh ấy không tin: "Em không nói sao biết được là không giải quyết được." Giằng co một hồi, dưới ánh mắt kiên định, chấp nhất của anh ấy, tôi mới chậm rãi mở miệng: "Thực ra, thế giới chúng ta đang sống là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Anh và Vương Việt là nhân vật chính của cuốn sách này, còn tôi là nữ phụ độc ác." Tần Dịch Minh cụp đầu trán chạm vào trán tôi, nhỏ giọng lầm bầm: "Nhiệt độ bình thường, không sốt mà ta." Tôi đẩy bản mặt anh ấy ra, nghiêm túc cảnh cáo: "Tôi đang nói chuyện chính sự với anh đấy nhé, anh đừng có mà tranh thủ kháy đểu bảo tôi có bệnh." Anh ấy bĩu môi: "Được rồi được rồi, em nói tiếp đi." "Tôi vì yêu anh mà không được đáp lại nên đâm ra hắc hóa, biến thành cái loại nếu không c**ng b*c anh thì cũng đang trên đường đi c**ng b*c anh. Vương Việt sau khi biết chuyện đã tự tay đánh sập Thẩm gia chỉ trong một đêm, rồi đem tôi đi ném xuống biển cho cá mập ăn." Tần Dịch Minh nghe đến đây sắc mặt lập tức thay đổi rõ rệt. Hai cánh tay anh ấy siết chặt lấy tôi như hai gọng kìm bằng sắt, cứ như thể sợ tôi chỉ cần chớp mắt một cái là biến mất không bằng. Tôi thấy hơi khó chịu, khẽ cựa quậy thân thể rồi nói tiếp: "Cái vụ tai nạn xe lần trước đã giúp tôi thức tỉnh ý thức, còn gặp được hệ thống nữa. Nó bảo chỉ cần tôi hoàn thành bốn điểm cốt truyện là leo giường, đánh thuốc, tuyên bố chủ quyền trước mặt công chính, và ra tay thành công, thì sẽ phát cho tôi 100 tỷ tiền thưởng, để tôi mang số tiền này quay về thế giới thực. Anh cũng biết rồi đấy, tôi là đứa con gái thực sự mới được nhà họ Thẩm tìm về chưa được mấy năm, bố mẹ chê tôi quê mùa không xứng đáng đứng chung mâm nên đối xử với tôi chẳng ra gì cả. Tôi tổng phải tự tìm đường lui cho bản thân chứ, vả lại đó là 100 tỷ lận đấy!" Tôi nhấn mạnh thật to: "Một! Trăm! Tỷ!" Tần Dịch Minh thở dài một tiếng thườn thượt: "Bố mẹ với dì mà biết em nghĩ họ như thế thì có mà đau lòng chết mất thôi." Nói xong, anh ấy vớ lấy chiếc điện thoại điên cuồng gõ chữ, rồi tức tốc lôi tôi đến một bệnh viện chuyên khoa não.
Chaporia
Bình Luận (0)