
Giới Thiệu
Sau lễ trưởng thành, sân trường vẫn rộn ràng tiếng
và lời tỏ tình.
Là thời khắc các bạn học
lượt bày tỏ tình cảm với
thầm mến,
khí rộn ràng như
phép màu khiến
tin rằng hôm nay
thể
đổi tương lai.
Ai cũng nghĩ
sẽ xuất hiện giữa đám đông, một
nữa bám lấy Tống Ninh Tự —
theo đuổi suốt những năm cấp ba — và tìm cách níu lấy chút hy vọng mong manh.
Thế nhưng, khi
ánh mắt dõi theo
...
mặt ở đó.
Không ai
,
đúng thời khắc
, trong một phòng học trống trải phía
khu giảng đường,
đang
đùi Cố Bình Kinh — bạn
của Tống Ninh Tự.
Anh
ngửa
, tay đặt lưng ghế, ánh mắt
tối
.
cố kìm nén sự
hổ, bàn tay siết chặt vạt váy đồng phục
cố tình cắt ngắn hơn mười phân.
Lồng ngực phập phồng,
khẽ:
“Mình đang ở ngay
mặt
đây... Cậu
cần
ảnh nữa.”
Cố Bình Kinh cụp mắt xuống, ánh
lướt qua đôi chân trắng muốt
dừng
nơi mép váy.
Quai hàm
dần siết chặt.
Một lúc
,
trầm giọng
, giọng trầm thấp mang theo một tia nguy hiểm:
“Chiêu Chiêu... bây giờ
xuống khỏi
thì vẫn
muộn
.”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)