Tiểu thuyết là nơi chữa lành.
Mấy bạn ghé qua follow mình trên Fb để ủng hộ mình nha.
Mình là Tiểu thuyết Tsuky.
Tôi không hiểu tại sao Cái m.ô.n.g đẹp luôn chọn cho tôi màu váy trắng. Hôm qua thì 1 chiếc váy thun ôm sát, hôm nay thì 1 chiếc váy voan bồng bềnh. Chiếc nào cũng hết sức vừa vặn và đẹp mắt, chất vải thì mềm nhẹ như không . Mặc vào vừa ôm dáng, vừa mềm mại, vừa thướt tha uyển chuyển. Chúng khiến tôi nhớ đến chiếc váy ren công chúa tôi mặc đi cổ vũ bóng đá.
Vài đợt gió mạnh thổi tới, chiếc váy bay phần phật và muốn tốc lên tận mặt tôi . Chết tiệt thật, để làm con gái đẹp cũng thật vất vả và phiền phức. Tôi lúng túng túm váy thì nhìn thấy Dì cười . Các bạn sẽ thế nào khi bỗng nhiên 1 gương mặt lạnh như tiền tự nhiên cười với bạn, thậm chí còn cười rất đẹp nữa. Riêng tôi , trong khoảnh khắc bắt gặp nụ cười ấy , trái tim tôi đập loạn nhịp, hình như chưa bao giờ tôi thấy ai cười đẹp đến thế. Tôi ngẩn ngơ nhìn Dì. Hình như Dì có chút ngại ngùng, ngay lập tức quay lưng bước đi . Tại sao con người ấy lúc nào cũng đeo lên mặt mình 1 cái mặt sắt lạnh lùng? Để làm gì chứ? Cơ mà kể cũng chán cơ, thấy tôi bị thọt, không gallant ra đỡ giúp còn đứng mà cười . Rõ vô duyên.
Hôm nay lớp
tôi
học cả ngày, thường thì buổi trưa
tôi
với Duyên tranh thủ
ngồi
ở thư viện học bài.
Tiết đầu tiên của buổi sáng là tiết của Dì,
tôi
ngồi
ngoan ngoãn cắm mặt xuống bàn, hôm nay
không
đọc
boy’s love nữa.
Tôi
đâu
có
gan để Dì chú ý đến
tôi
, càng
không
có
gan thách thức Dì. Chỉ
có
mỗi
mình
tôi
biết
tôi
đang run đến mức nào. Tối hôm qua
tôi
đi
chơi,
lại
còn gặp biến,
tôi
đã
kịp chuẩn
bị
bài
đâu
.
Dì xuống chỗ tôi , đặt tay xuống bàn ra hiệu cho tôi lên bảng trả bài. Gì vậy ! Tôi đâu có nghịch ngợm, tai sao lại chiếu tướng tôi ? Thảm rồi , rút cuộc vẫn không thoát khỏi việc bị Dì hạ nhục. Tôi đứng dậy, mặt nặng như chì, đầu óc quay quay . Có lẽ cái chân đau không đỡ nổi cái mặt nặng như chì nên cơ thể tôi lảo đảo, suýt nữa thì ngã xuống, may mà kịp bám vào Dì.
Không biết tôi nên khóc hay nên cười trong hoàn cảnh này . 1 tay tôi bám vào cánh tay Dì, còn tay kia vồ thẳng vào n.g.ự.c Dì, thậm chí còn bấu rất mạnh. Quả thực cánh tay Dì rất rắn chắc, khiến người ta muốn bám mãi không buông. Tôi lại phải tự thầm vả miệng mình , cái bệnh ham trai đúng là không thể nào chữa được . Nếu chuyện này xảy ra trong film, tôi là nam chính, còn Dì là nữ chính giả nam, thế nào giữa 2 chúng tôi cũng nảy sinh tình cảm nam nữ. Và thế nào nam chính cũng ngất ngây vì đụng trúng bưởi của nữ chính.
Chaporia
Bình Luận (0)