
Giới Thiệu
Năm
mắc chứng sợ xã giao nặng nhất,
bao nuôi một
công nhân công trường,
thô ráp, trầm lặng mà khiến tim
đập loạn mỗi
gặp mặt.
Mỗi
rủ
qua đêm,
đều hồi hộp đến mức tim
nhảy
khỏi lồng ngực.
“Tối nay…
rảnh
? Có thể… cùng
chuyện đó
?”
Anh
cúi đầu, khẽ cắn lên má
– chỗ
đỏ bừng vì
hổ –
đáp nhẹ như
:
“Chuyện đó hả? Thêm tiền.”
“Được! Không vấn đề gì!”
gật đầu lia lịa,
hề do dự.
Cho đến một ngày,
phá sản. Không còn cách nào khác,
đành đau lòng
lời chia tay, trả
tự do.
Sau cuộc vui cuối cùng,
dựa
đầu giường, hờ hững rít thuốc. Nghe
xong,
chỉ lẳng lặng rút từ ví
một chiếc thẻ đen American Express, đưa cho
.
“Cầm lấy. Bao dưỡng tiếp
.”
Anh nheo mắt, giọng khẽ trầm xuống:
“Ai cho em thả
tự do?”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)