Trở lại Bùi phủ, đại phu nói ta thức suốt ngày đêm trong thời gian dài dẫn đến nóng trong người .

 

Nói quá nho nhã, ta nghe không hiểu.

 

Tuyên Thê giải thích: "Nói em ngày đêm không phân biệt được , ngày đêm đảo lộn, ban ngày làm người , ban đêm làm trộm."

 

...

 

Trước khi tới Bùi phủ, ta ít khi ngủ được một giấc an ổn , có lẽ đã thành thói quen, bỗng nhiên rảnh rỗi nên phần lớn thời gian ở đây ta bị mất ngủ.

 

Cô ấy đột nhiên đến gần ta , ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, hỏi: "Tống Nhược, rốt cuộc em làm gì mà đêm khuya không ngủ thế?"

 

Ta nói thật: "Không ngủ được ."

 

"Tại sao ? Lạ giường à ?"

 

"Có lẽ là bởi vì trước kia cuộc sống của ta quá kém, bỗng nhiên đi tới một nơi tốt như vậy . Theo lời của chủ... sư phụ mà nói , lợn rừng không ăn được cám."

 

"Em còn có sư phụ?" Tuyên Thê nheo mắt lại , "Ta nhớ trước khi em vào phủ, em nói em không có người thân .

"

 

Ta gật đầu: " Đúng là không có người thân , bởi vì hắn đã ch-ếc cách đây vài năm rồi ."

 

Có lẽ ta nói quá chân thành nên Tuyên Thê nghẹn lại , nói lời xin lỗi : "Xin lỗi , nhắc tới chuyện thương tâm của em."

 

Ta rộng lượng bày tỏ không sao cả.

 

Dẫu sao , ta luôn thông suốt sự sống ch-ếc của người khác.

 

Sáng sớm hôm sau , Tuyên Thê gọi ta đến thư phòng, cô ấy đứng trước bàn nói : "Tống Nhược, tới đây, ta dạy em học chữ."

 

Ta có chút thụ sủng nhược kinh, nói : "Phu nhân, có thật không ?"

 

Những sát thủ như chúng ta đều là mạng ti tiện, chỉ cần biết gi-ếc người là được , không xứng học chữ.

 

"Thật giả cái gì, nếu em không ngủ được , thế thì tìm việc cho em làm ." Tuyên Thê nói xong ngẩng đầu nhìn ta , "Nhược trong Tống Nhược hiểu như thế nào?"

 

Ta lắc đầu: "Không biết , chủ... ta chỉ nhớ sư phụ nói ý là vâng lời".

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...