{36}
Lúc Tiêu Trường Phong rời đi còn nói với ta : "Ta rất thích muội , tên nam nhân kia nếu bắt nạt muội thì nói với ta , nghe thấy chưa ?"
"Lần sau nhớ mang vịt quay đến." ta vẫy tay với nàng ấy .
Nàng ấy nghe thấy lời ta nói liền loạng choạng suýt ngã.
{37}
Cốt truyện bị thay đổi luôn phải trả giá.
Tiêu Trường Phong không được bôi thuốc cho Ninh Tử Cầm, việc này bây giờ biến thành ta làm .
Mười phút trước Tiêu Trường Phong vừa đi . Ninh Tử Cầm cầm lọ thuốc nhìn ta , ta cũng nhìn hắn .
"Hay là... ta giúp ngươi?" ta buột miệng nói ra câu này .
Hắn cũng không từ chối.
{38}
Ta trơ mắt nhìn Ninh Tử Cầm cởi áo trước mặt ta .
Cởi xong nửa người trên liền dừng lại .
Cởi tiếp đi , cởi có chút xíu vậy làm sao ta đủ xem!
"Ngốc rồi sao ?" Hắn đưa tay lắc lắc trước mặt ta , “Bắt đầu từ lưng trước đi , còn lại ta tự làm .”
Ta ngơ ngác gật đầu, sợ nước miếng mình chảy ra .
{39}
Những vết thương
này
nghiêm trọng hơn của
ta
.
Gỡ từng lớp gạc, /má/u tươi chảy ra , hòa lẫn với /má/u cũ đã khô đen, trông rất dữ tợn và đáng sợ.
Hắn nằm sấp trên giường, ta nhẹ nhàng bôi thuốc cho hắn , sợ làm hắn đau.
Vì ta biết thật sự rất đau.
Hắn nhíu mày, nhưng không nói gì.
"Đau thì nói , đừng chịu đựng." ta nói , "Mấy ngày trước có ai bôi thuốc cho ngươi không ?"
Ninh Tử Cầm lắc đầu, nghiến răng nói : "Không, đều là ta tự làm ."
"Phía sau ngươi bôi thế nào? Không với tới thì không bôi nữa à ?" ta nhíu mày, đoán cũng đoán được .
Hắn không nói gì nữa.
Quả nhiên là vậy .
Tuy rằng ta cũng không có tư cách nói hắn .
Dù sao ta ngay cả thuốc cũng không dùng, chỉ mong những vết thương này có thể tự lành.
{40}
Ninh Tử Cầm nhắm mắt lại , ngũ quan đều nhíu chặt một chỗ.
Tiểu Bạch của Khôi Mao
Ta đưa cánh tay đến bên miệng hắn , “Đau thì cắn, nhịn cái gì.”
Ta còn khóc thảm thiết như vậy , ta không tin hắn không đau.
Hắn lắc đầu.
Ta cố ý ra tay mạnh hơn một chút, hắn theo bản năng há miệng cắn vào cánh tay ta .
Ta hít một ngụm khí lạnh.
Chết tiệt.
Đau a.
Chaporia
Bình Luận (0)