Sự xuất hiện của Diệp Hoa ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn — điều này cũng dễ hiểu, vì cô ấy vốn dĩ đã có khí chất khiến người khác không thể rời mắt.
Cũng giống như Tiêu Hạc Xuyên, chị ấy là người thừa kế của một gia tộc danh giá thực sự. Cha Diệp Hoa là người dẫn đầu trong ngành công nghiệp nội địa, mẹ là hiệu trưởng của một trường đại học trọng điểm, ông nội bà nội tham gia chính trị, ông bà ngoại đều là nhà từ thiện có tiếng. Vì vậy , có thể nói chị ấy là nữ hoàng sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Thế nhưng Diệp Hoa
lại
không
hề kiêu kỳ, trái
lại
còn
thân
thiện và
rất
dễ gần.
Tôi
từng cùng chị
ấy
tham gia đội tranh biện thời đại học, từng tận mắt chứng kiến sự thông minh, học thức sâu rộng và phong thái dịu dàng của chị
ấy
.
Trà Đá Dịch Quán
Sau khi tốt nghiệp, Diệp Hoa sang nước ngoài học cao học, gia nhập Hội bảo vệ động vật hoang dã và nhiều năm nay đã toàn tâm làm từ thiện — là người được toàn giới khen ngợi và kính trọng.
Cho nên… Tiêu Hạc Xuyên yêu chị ấy , thật sự là điều quá đỗi hợp lý.
Tôi khẽ huých cánh tay anh , nhẹ giọng hỏi:
"Muốn qua chào hỏi một chút không ?"
"À… Thôi đi . Gây phiền cho người ta cũng không hay lắm."
Ánh mắt anh tránh né, như có gì đó không thể nói ra .
Tôi bỗng thấy thương anh — dù kiêu ngạo như Tiêu Hạc Xuyên, trước người mình thích cũng có lúc rụt rè và yếu đuối.
Tôi vỗ vai anh , cười an ủi:
"Anh rất xuất sắc, đừng tự ti. Hơn nữa chị Diệp Hoa là người tốt . Nào, thanh niên, dũng cảm lên!"
Tiêu Hạc Xuyên: “…Hả?”
---
Chaporia
Bình Luận (0)