Kết thúc lễ khai trương phòng tranh, tôi chỉ muốn lập tức gặp Tiêu Hạc Xuyên.

Giờ thì tất cả những lần viện cớ lố bịch, những màn khoe mẽ lố bịch, và cả những lần âm thầm giúp đỡ tôi … cuối cùng cũng có lý do rồi .

Tên ngốc này , sao lại dễ thương đến thế.

Tôi đặt bàn ở nhà hàng anh ấy thích, mong muốn cùng ăn tối với anh .

Trà Đá Dịch Quán

Tôi còn tưởng tượng cảnh gặp nhau :

Anh nhất định sẽ giả bộ giận dỗi:

“Không phải bảo đi ăn với tiền bối của em sao ? Sao lại nhớ ra mình còn có chồng?”

Nhưng chỉ cần tôi làm nũng một chút, anh sẽ lập tức mềm lòng, chủ động cầm tay tôi :

“Chồng dẫn vợ đi ăn là chuyện đương nhiên. Đi thôi!”

Thật ra , tôi cũng có tình cảm với anh ấy .

Nếu không thì sao tôi có thể nhớ rõ từng nét mặt, từng giọng nói của anh đến vậy .

Hai năm chân thành bên nhau , người đàn ông này sớm đã là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi .

Tôi còn thay đồ chỉn chu, trang điểm kỹ lưỡng, đeo chiếc vòng ngọc anh tặng, đến nhà hàng từ sớm.

Nhưng tôi đợi mãi, gọi bao nhiêu cuộc không ai nghe , nhắn tin cũng không trả lời.

Tôi gọi cho trợ lý anh ấy , thì được báo là anh đã rời đi từ sớm.

Trời tối dần, lòng tôi bắt đầu bất an.

Cho đến khi bạn anh , Triệu Thành gọi tới:

“Chị dâu, bọn em bị tai nạn xe ở đường Lê Minh. Tình trạng anh Xuyên không ổn lắm, chị có thể tới đây được không ?”

Tôi hoảng loạn đứng phắt dậy:

“Gửi định vị, tôi tới ngay!”

---

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...