
Giới Thiệu
Gả cho Kỷ Sơn Đình ba mươi năm,
từng ban cho
chút ôn nhu.
Đến khi
hương tan ngọc nát, cũng chỉ đổi lấy một khối bia
chữ.
Hắn
cả đời
và
chán ghét, vốn chẳng
gì để
.
Vậy mà
bia mộ
yêu nhất,
tự tay khắc vô vàn lời si tình.
Sống
một đời,
trở
tuổi mười tám ở bến đò Qua Châu.
Người lái đò giục
: "Khúc Giang cô nương mau lên thuyền,
kịp
khi bến đò Bắc Cảnh đóng băng, nếu
sẽ lỡ mất phu quân đó."
Ta lắc đầu với
lái đò,
lên thuyền xuôi về Nam Hương.
Bắc Cảnh lạnh lùng, chà đạp
lệ rơi như mưa, từ nay xin hướng Nam mà
, vĩnh viễn đừng gặp
nữa.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)