Ta đi xuống phố, muốn tìm ngỗ tác* ở trong thôn lúc trước .
*pháp y
Trên đường, có rất nhiều quầy hàng nhỏ, còn có mấy quầy hàng bán đồ mà nương ta hay mua về lúc trước .
Hốc mắt ta chua sót, rưng rưng nước mắt.
Ta cúi đầu lau nước mắt, lúc ngẩng đầu lên thì đã bị mấy tên côn đồ chặn lại .
"Ơ, đây không phải là tiểu nương tử mới nổi danh gần đây sao , sao lại một mình đi ra phố rồi ?"
Tiểu nương tử cái gì chứ?
Ta cau mày, xoay người muốn tránh, lại bị bọn côn đồ đẩy lùi lại .
...
Người xung quanh ngày càng đông, ta tránh không được , cũng không hiểu bọn họ đang nói gì.
"Á à , còn tránh kìa, mấy bức tranh vẽ ngươi đã truyền khắp hoa lâu rồi , còn giả ngu làm gì?"
Người kia nói rồi lấy ra một tờ giấy ố vàng từ trong ngực.
Tờ giấy dính mấy vết bẩn màu trắng, bốc mùi tanh tưởi bị ném lên người ta .
Giấy vẽ trượt xuống đất, bị gió thổi mở ra .
Trên mỗi trang đều
có
hình một nữ nhân với khuôn mặt xinh
đẹp
.
Dung mạo cực kỳ giống ta , chỉ khác ở chỗ trên cổ có một vết bớt. Người đó là nương của ta .
Người trong tranh, là nương của ta .
Ta ngồi phịch xuống đất, trơ mắt nhìn dáng vẻ cuối cùng mà nương ta để lại trên thế gian này , lại nhơ nhuốc như vậy .
Những thứ này , làm ai làm ra ?
Ta nóng lòng muốn bắt được kẻ chủ mưu, ăn thịt uống m.á.u kẻ đó.
Ta rút cây trâm trên đầu ra , nhìn về phía một tên côn đồ đang tới gần, đ.â.m vào mắt hắn .
Xung quanh nháy mắt trở nên hỗn loạn. Ta cầm cây trâm đ.â.m loạn xạ, cổ tay lại bất ngờ bị ai đó giữ lại .
Truyện được chuyển ngữ bởi Góc tiểu thuyết của mèo đen. Vui lòng không reup dưới mọi hình thức
"Trà Nhi, sao nàng lại ở đây?"
Khuôn mặt lo lắng của Ân Thố dần dần hiện ra trước mắt ta .
Hắn mặc cẩm bào ngự ban, phía sau là một con ngựa cao lớn.
Trong con ngươi hắn phản chiếu hình bóng của ta : cả người nhuốm máu, vô cùng chật vật.
"Ân Thố, chàng lại tới muộn rồi ."
Chaporia
Bình Luận (0)