Dọn dẹp xong xuôi, tôi dẫn anh đến phòng của Mộng Mộng .
Trong phòng khá ngăn nắp.
Tôi hít hít mũi, không có mùi mờ ám .
Nụ cười trên mặt tôi trở nên chân thật hơn vài phần .
Tốt, con đàn bà kia chưa làm được gì.
“ Cô định xử lý thế nào? ”
Anh hỏi.
“ Lấy gậy ông đập lưng ông thôi. ”
Tôi vừa nói vừa phẩy tay một cái trước mặt cô ta .
Tộc hồ ly chúng tôi giỏi nhất là mị thuật và ảo thuật.
Lần này tôi chỉ dùng mị thuật , trong vòng 24 tiếng, cô ta sẽ quyến rũ không thể cưỡng lại .
Còn sau đó, cô ta làm gì , vấp phải chuyện gì , đều tùy vào lựa chọn của cô ta .
Dù sao , rất ít người có thể chống lại sự cám dỗ ấy …
Làm xong mọi việc, tôi dắt tay chồng rời khỏi khách sạn.
9
Chúng tôi không quay lại căn hộ khách sạn nữa.
Bị ả ta ở qua rồi , thấy bẩn.
Thế là, chúng tôi trở về biệt thự ở ngoại ô phía Tây.
D ì Triệu bảo mẫu thấy chúng tôi về, mừng rỡ chạy đi mua đồ ăn .
Năm xưa, con gái dì suýt chếc đuối , được Cố Cảnh Hạo cứu.
Vì vậy , dì Triệu vẫn luôn xem anh là ân nhân cứu mạng .
“ Phu nhân, hôm nay toàn là món gà cô thích. ”
Dì ấy tươi cười bưng ra một bàn tiệc toàn gà – Yến tiệc gà đủ các kiểu.
Dường như hoàn toàn không để chuyện con gái bị ung thư m.á.u làm ảnh hưởng đến không khí nhà chủ .
“ Dì Triệu, giờ con gái dì sao rồi ? ”
Tôi hỏi nhẹ.
Trong mắt dì ấy loé lên nỗi buồn , rồi nhanh chóng biến mất, thay vào đó là nụ cười :
“ Bác sĩ nói tạm thời đã khống chế được bệnh tình. Tất cả là nhờ phu nhân giúp đỡ. ”
Phần sau dì ấy không nói .
Nhưng tôi hiểu rõ, nếu không có người thân hiến tuỷ , e là…
“ Dì à , vợ chồng cháu không ở đây lâu đâu . Dì đừng bận tâm chuyện cơm nước, dành thời gian ở bên Tiêu Tiêu nhiều hơn đi . ”
Đối với người tốt với mình , tôi chưa bao giờ bạc đãi.
Nghe vậy , dì Triệu cũng không khách sáo.
Mỉm cười đáp:
“ Vậy cháu ăn cơm xong để dì dọn dẹp rồi qua bệnh viện. ”
“ Em muốn giúp thì cứ giúp. ”
Chồng tôi nói khi nhìn theo bóng lưng dì rời đi .
Tôi
thở dài.
Không ngờ, anh đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi .
“ Nhưng Vân Dật thượng tiên từng nói : Sự sống cái chếc của phàm nhân là do số mệnh định sẵn, yêu quái không thể can thiệp. ”
Tôi nào không muốn giúp chứ, dù có phải đánh đổi cả trăm năm tu hành , tôi cũng không tiếc. Nhưng nếu ảnh hưởng đến kiếp sau của người ta , tôi không dám liều.
“ Ngốc, vậy chúng ta giúp cô bé tìm lại cha mẹ ruột là được rồi . ”
Anh xoa đầu tôi , ôm tôi vào lòng.
“ Anh có manh mối à ? ” Tôi hỏi.
Chồng tôi xưa nay không nói điều gì vô căn cứ .
Đã nói ra , ắt hẳn trong lòng đã nắm chắc bảy, tám phần .
“ Vợ anh thông minh nhất. ” Anh mỉm cười , khẽ chạm vào chóp mũi tôi .
“ Vậy cha mẹ của con bé là… ”
“ Nhà họ Mạnh. ”
Tôi bật người dậy, sửng sốt.
“ Ý anh là, con bé và Mộng Mộng… ”
Anan
Chồng tôi không để tôi nói hết , chỉ lặng lẽ gật đầu .
Lúc này mọi chuyện đều trở nên có lý.
“ Giờ anh định làm gì? ”
Anh trầm ngâm một lúc rồi đáp:
“ Con người tin vào xét nghiệm DNA. ”
10
Thế là, tôi quay lại căn hộ khách sạn.
Vừa mở cửa đã thấy Mộng Mộng mặc áo sơ mi của chồng tôi , trong tay còn ôm đống quần áo anh ấy thay ra nhưng chưa kịp giặt.
Tôi rùng mình ớn lạnh .
Cái sở thích quái đản gì vậy trời?!
Nhìn thấy tôi , ả rõ ràng sững người một chút.
“ Cô đến đây làm gì? ”
Không có chồng tôi ở đây, sự ác ý của ả chẳng buồn che giấu.
“ Đây là nhà tôi ! Còn cô thì sao , bám ở đây chưa chịu đi à ? ”
Tôi vừa nói vừa lướt thẳng qua ả , đi vào phòng tắm.
Nhìn đống bừa bộn dưới sàn, tôi cười lạnh trong lòng.
Trước còn xỉa xói tôi không biết dọn dẹp , giờ thì nhìn cái nhà tắm sau khi ả dùng thử xem .
Dơ kinh tởm!
Mỗi người đều có mùi riêng , với tôi , muốn tìm sợi tóc của ả giữa một đống tóc chẳng có gì khó.
Để tránh bị nghi ngờ, tôi thu dọn đồ đạc của mình , đóng gói mang đi .
Còn mấy món dính mùi của ả , tôi ném thẳng vào thùng rác.
Chaporia
Bình Luận (0)