
Giới Thiệu
Đêm đầu hạ, phủ Tạ gia đèn đuốc sáng trưng. Tạ phủ vốn là danh môn vọng tộc, bao đời trung liệt, nhưng hôm nay, ánh sáng
giống như ánh sáng của ngọn đèn
gió, lay lắt, run rẩy, chẳng
còn duy trì
bao lâu.
Trong thư phòng, lão gia Tạ Hạo
nghiêm, tóc
điểm bạc, đôi mắt thâm sâu. Trước mặt ông, nữ nhi trưởng Tạ Ngọc Dao quỳ ngay ngắn, y phục giản đơn nhưng vẫn toát
vẻ thanh tao.
“Dao Nhi,” giọng Tạ Hạo khàn đục, “phụ
, hôn sự
uất ức cho con.
... Tạ gia
hiện giờ chẳng còn đường lui.”
Ngọc Dao ngẩng đầu, ánh mắt bình tĩnh mà ẩn chứa dao động. Nàng hiểu rõ, triều đình hiện nay mây ngũ sắc cuộn trào, hoàng quyền chuyên chế, phe cánh phân tranh. Tạ gia tuy trung thành với hoàng thất, nhưng
cuốn
vòng xoáy quyền lực,
kẻ khác hãm hại.
Để giữ lấy huyết mạch Tạ gia, phụ
buộc
đưa nàng gả cho Lục Vân Hàn – vị tướng quân trẻ tuổi, quyền cao chức trọng, tay nắm binh quyền.
“Phụ
,” Ngọc Dao nhẹ giọng, thanh âm như tiếng ngọc va chạm, “con gả
, là để cứu lấy gia tộc. Con hiểu.”
Đôi mắt già nua của Tạ Hạo thoáng ngấn lệ, ông run run nắm tay con gái:
“Dao Nhi,
trong lòng
khác, tin tức
cha
giấu nổi. Con gả sang, sẽ chịu thiệt thòi.
chỉ cần Tạ gia còn, cha mới
thể yên tâm nhắm mắt.”
Ngọc Dao mỉm
, nụ
nhạt như sương mai:
“Nếu
là vận mệnh, thì con sẽ thuận theo. Con gái Tạ gia...
từng sợ gian khổ.”
—
Sáng hôm
, Tạ phủ đón sính lễ. Đoàn ngựa xe kéo dài từ cổng thành đến tận phố lớn. Người
xôn xao bàn tán:
“Nghe
Tạ gia tiểu thư gả cho Lục tướng quân.”
“Đáng tiếc
, Lục tướng quân vốn
trong lòng
...”
“Cũng chẳng trách, Tạ gia bây giờ lâm nguy,
còn lựa chọn khác.”
Trong phòng khuê, Ngọc Dao khoác lên
giá y đỏ thẫm. Áo cưới rực rỡ, thêu uyên ương bằng chỉ vàng, nhưng soi gương, nàng chỉ thấy trong đáy mắt
một mảnh lạnh lùng.
Tỳ nữ A Hương
nức nở:
“Tiểu thư,
thật sự cam tâm
? Người
... Người
hề
cưới
mà...”
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)