Hoạ Sĩ Vĩ Đại Tái Sinh

Hoạ Sĩ Vĩ Đại Tái Sinh

Tác giả: Khinh Hầu

Ngôn TìnhTrọng SinhĐô ThịHEHiện ĐạiHọc ĐườngHọc BáThanh Xuân Vườn TrườngChữa LànhXuyên KhôngNgọt
Bạn chưa đánh giá
15Chương
2Lượt đọc
0/5Đánh giá
Đang raTrạng thái

Giới Thiệu

Trọng sinh

năm 2000, cô chết trong căn phòng thuê nhỏ ở thành phố phồn hoa. Khi tỉnh dậy, cô trở

thời điểm

bước

năm học lớp 10.

Ngày

, từng ghét bỏ gia cảnh nghèo khó, cô bỗng nhận

rằng ngôi nhà nhỏ cô đang sống là nơi trong tương lai sẽ trở thành ước mơ của

bao

- một căn nhà nhỏ

sân vườn, ấm cúng bình yên.

Cô từng trách cha

vì tính cách cộc cằn và thô lỗ của ông,

lúc cô giận đến mức

chuyện với ông suốt nhiều tháng.

giờ đây, cô hiểu

rằng,

cha trẻ tuổi

cũng

đầu học

cha. Ông

nỗ lực

việc chăm chỉ nơi thành phố nhỏ phương Bắc, cố gắng từng đồng để tạo điều kiện cho cô theo đuổi ước mơ vẽ tranh của

...

Nhận

hạnh phúc ngay trong những điều bình dị, cô quyết tâm

lãng phí thời gian

những giấc mơ viển vông nữa.

Hoa Tiệp mang theo những bức tranh vẽ ngày Tết

thành, tiếp tục nỗ lực học tập và rèn luyện kỹ năng vẽ.

Cô mở lòng

, học cách yêu thương những

cô từng bỏ lỡ và nắm bắt những cơ hội

thấy.

---

Thẩm Mặc lớn lên trong gia đình mà cha

là một họa sĩ nổi tiếng,

từng kiếm

hàng triệu nhờ tài năng vẽ tranh. Thế nhưng, căn nhà lớn lạnh lẽo

chẳng mang

cho

cảm giác ấm áp.

Trong ngôi nhà rộng lớn và trống trải

, hình ảnh

khuất chỉ tồn tại qua khung ảnh và trong tâm trí

cha suốt ngày chìm đắm trong những bức tranh. Thẩm Mặc chỉ thấy ông khi dùng bữa, một

cha xa cách và cô độc.

Từ khi

mất, thế giới của Thẩm Mặc trở nên xa lạ. Anh

thể nhớ mặt bất kỳ ai,

chỉ

dùng nắm đấm để tự vệ, dùng thành tích học tập để giữ

cách với bạn bè, và khóa chặt cảm xúc để tránh

tổn thương.

Một ngày nọ, cuộc sống của Thẩm Mặc

đổi khi

gặp cô bạn cùng bàn mới.

Cô luôn tươi

, giỏi vẽ tranh, dường như ai cũng quen

cô.

quá nhiệt tình đến mức khiến

khó chịu. Cô giúp

bài tập, mua

sữa cho

, thậm chí còn mang bánh quy đến cho

.

Cô còn kéo

về nhà

, khiến

thể từ chối bữa cơm mà

cô nấu.

Cô thậm chí còn ép

cùng gia đình

lên núi hái hạt dẻ,

cha cô

ngừng giao việc cho

:

“Thẩm Mặc, giúp

nâng cái sọt

một chút!”

“Thẩm Mặc, lấy giúp cái tổ chim

nhé!”

“Thẩm Mặc,

đây ôm con chó một chút!”

“Thẩm Mặc, rửa giúp đống hạt dẻ

!”

“Thẩm Mặc...”

Nửa năm

, Thẩm Mặc phát hiện rằng,

vốn

thể nhớ khuôn mặt của bất kỳ ai, giờ đây chỉ cần nhắm mắt

là nhớ ngay đôi mắt mèo sáng lấp lánh của cô, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi luôn nở nụ

và đôi tai mềm mại, giống như chiếc bánh bao tròn trĩnh...

Danh Sách Chương

Đang tải chương...

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...